Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 7: Hôn giữa lửa khói biên cương

Bốn mươi chín ngày trôi qua như một thế kỷ.

Tôi ngày nào cũng đứng trên lầu cao phủ Trấn Bắc Hầu nhìn ra hướng Bắc, tay siết chặt lan can đến trắng bệch.

Tin chiến sự dồn dập gửi về: giặc đã vây kín thành Lạng Sơn, lương thảo cạn kiệt, quân ta thương vong nặng.

Rồi một đêm mưa gió, một tên lính truyền lệnh toàn thân đẫm máu lao vào phủ, quỳ trước mặt tôi, đưa lên một chiếc hộp khảm xà cừ.

Tôi mở ra.

Bên trong là lệnh bài hổ phù của Bắc Cương doanh, một tờ thư hòa ly đã ký sẵn tên Khánh Phong, mấy quyển sổ ghi tài sản khổng lồ mang tên hắn, và một cây trâm bạc chạm hoa sen – cây trâm tôi làm gãy hôm động phòng giả, giờ hắn tự tay khắc lại, đường nét hơi vụng nhưng tinh xảo lạ thường.

Thư của cha tôi nằm dưới đáy hộp: “Nữ nhi, vi phụ thấy chuyến này hung hiểm…”

Tôi xé thư, ném hộp đi, máu nóng dâng lên tận cổ.

Các ngươi muốn chết thì chết một mình.

Đừng kéo cả nhà theo.

Sáng hôm sau, tôi mặc giáp trụ, cải nam trang, tập hợp ba trăm nữ binh Hồng Hạnh doanh – đội quân nữ mà tôi tự tay huấn luyện từ thời còn ở Yên Tử.

Chúng tôi mặc áo tunic tím than, tóc búi towel đỏ, lưng đeo cung tên, hông giắt trường đao.

Tôi dùng hết vàng bạc trong hộp khảm xà cừ mua lương thảo, rồi chất đầy hai trăm chiếc thuyền lớn, theo đường thủy bí mật sông Đáy ngược lên Bắc.

Đi ngày đi đêm, tránh tai mắt gián điệp, chỉ mất mười bảy ngày đã đến chân thành Lạng Sơn.

Thành Lạng Sơn lúc ấy chỉ còn lại tro tàn và máu.

Tôi đứng trên mũi thuyền dẫn đầu, nhìn lên thành cao: Khánh Phong đứng đó, giáp trụ đỏ đô rách nát, cánh tay trái băng bó thô sơ, mặt đầy vết máu khô, nhưng đôi mắt phượng vẫn sáng rực như sao.

Hắn nhìn thấy tôi, khóe miệng cong lên, nụ cười mệt mỏi mà sáng chói.

Tôi hét lên: “Mở cổng thành! Lương thảo đến đây!”

Cổng thành mở ra, quân ta reo hò như điên.

Tôi nhảy lên bờ, chạy thẳng đến chỗ hắn.

Hắn dang tay, tôi lao vào lòng hắn, mặc kệ máu tươi trên giáp hắn thấm ướt áo tôi.

Hắn ôm chặt tôi, giọng khàn đặc vì khói bụi: “Ta biết nàng sẽ đến.”

Tôi ngẩng đầu, nước mắt rơi xuống: “Ngươi dám viết thư hòa ly? Ngươi dám chết thử xem!”

Hắn cười, cúi đầu hôn tôi ngay giữa chiến trường, giữa tiếng reo hò của ba quân, giữa mùi máu và khói lửa.

Nụ hôn mang vị máu tanh và vị khói bụi, nhưng cũng là nụ hôn ngọt ngào nhất đời tôi.

Ba ngày sau, chúng tôi phá vây, đánh tan giặc.

Đại quân khải hoàn về Thăng Long.

Hoàng đế mở tiệc mừng, ban cho tôi kim bài miễn tử, phong cha tôi làm Lạng Sơn Vương khác họ duy nhất.

Rồi trước mặt bá quan văn võ, Khánh Phong quỳ xuống xin tứ hôn.

Hoàng đế cười ha hả: “Chuẩn tấu! Trẫm còn chờ ngày này lâu rồi!”

Ngọc Anh chạy ra, khóc lóc xin làm trắc phi.

Khánh Phong chỉ lạnh lùng phán một câu: “Ngươi không xứng đứng bên cô ấy.”

Hoàng đế gật đầu: “Trẫm cũng thấy không xứng. Trẫm cả đời chỉ có một Hoàng hậu.”

Tôi suýt nữa phì cười.

Hậu cung ba nghìn mỹ nhân đâu mất rồi?

Khánh Phong ghé tai tôi thì thầm: “Đều là tỷ muội ruột thịt của ta cả.”

Tôi choáng váng.

Hoàng hậu nương nương sinh nở ghê thật.

Hắn lại nói: “Sau này ta sẽ nhường ngôi cho Tam đệ. Chúng ta sẽ du sơn ngoạn thủy, không ai quản được nữa.”

Tôi nhìn hắn, cuối cùng gật đầu.

Được.

Hôn sự này, ta nhận.

Chỉ cần ngươi còn sống, ta cái gì cũng nhận.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

8 chương

Không tìm thấy chương nào