Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Ngoại truyện: Cả triều đình chạy trốn tự do

Ba tháng sau đại hôn, tôi sinh hạ một cặp long phượng thai.

Hoàng đế vui đến mức đại xá thiên hạ, đế hậu cầu phúc chùa chiền suốt một tháng.

Ba năm sau, giang sơn yên bình, Hoàng đế vẫn khỏe mạnh, Khánh Phong đột nhiên dâng tấu xin nhường Đông cung cho Tam Hoàng tử Tuấn Kiệt.

Triều thần chết lặng.

Tuấn Kiệt đang uống trà thì phun hết ra, ho sặc sụa: “Hoàng huynh! Đệ không muốn!”

Khánh Phong mặt không đổi sắc: “Đệ phải muốn.”

Cùng ngày, Ngọc Anh lại chạy vào điện khóc lóc, xin được phong làm sườn phi dù chỉ một lần.

Khánh Phong chỉ phán: “Ngươi đi tu đi.”

Hoàng đế gật đầu, lập tức ban chỉ: Ngọc Anh đi chùa Thanh Vân cúng Phật suốt đời, không được bước chân về Thăng Long nữa.

Tuấn Kiệt sợ quá, đêm đó cải trang trốn khỏi kinh thành, mang theo thê nhi về đất phong, để lại thư: “Đệ cả đời này không về nữa!”

Hoàng đế và Hoàng hậu cũng nhân lúc nửa đêm, để lại hai đạo thánh chỉ rồi… biến mất.

Một đạo phong Khánh Phong làm Hoàng đế tức khắc.

Đạo còn lại đặt trên tay tôi: “Nếu sau này Hoàng đế dám nạp thêm nữ nhân nào, con dâu được phép dùng thánh chỉ này hòa ly ngay lập tức, đồng thời phế đế, lập Hoàng trưởng tôn lên ngôi.”

Tôi cầm thánh chỉ, nhìn Khánh Phong mặt xanh mét, suýt nữa cười ngã vào lòng hắn.

Hắn nghiến răng: “Phụ hoàng mẫu hậu chơi lớn thật.”

Ngày đăng cơ đầu tiên, hắn ban hai đạo thánh chỉ.

Đạo thứ nhất: Phong Hạ Vy làm Hoàng hậu, hậu cung đời đời chỉ một mình nàng.

Đạo thứ hai: Huy động toàn bộ nhân lực đại nội, bắt… không, thỉnh mời Thái thượng hoàng, Thái thượng hoàng hậu và Tam vương gia về kinh.

Cả triều đình khóc.

Nước khác tam tộc tranh ngôi.

Nước mình tam tộc tranh tự do.

Cha tôi – Đại Phong – nghe tin thì thu dọn đồ đạc, trốn về Yên Tử nuôi ong lấy mật, để lại thư: “Con rể làm Hoàng đế rồi, ta không hầu nổi nữa.”

Tôi cầm thư cười đến đau bụng.

Khánh Phong ôm tôi từ phía sau, giọng ấm áp: “Nương tử, giờ thì không ai quản chúng ta nữa.”

Tôi quay lại, kiễng chân hôn hắn: “Vậy thì tốt. Chúng ta đi du sơn ngoạn thủy thôi.”

Hắn cười, đôi mắt phượng cong cong: “Được. Cả đời này, chỉ đi cùng nàng.”

Hết.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

8 chương

Không tìm thấy chương nào