Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 6: Khăn uyên ương rơi vào tay cáo

Tin đồn “tôi tư thông với Thái tử trong doanh trại” lan nhanh đến mức cha tôi phải tổ chức ném khăn uyên ương ngay lập tức để “giữ thể diện cho con gái”.

Tôi không muốn ném.

Nhưng cha tôi nói: “Con không ném thì cả Thăng Long sẽ đồn con đã có thai với Thái tử mất!”

Tôi đành phải ném.

Ngày hôm đó, lầu cao phủ Trấn Bắc Hầu giăng hoa đỏ, dưới sân chen chúc toàn con trai quý tộc Thăng Long, ai cũng mặc áo gấm, tay cầm quạt, mắt sáng rực nhìn lên lầu.

Tôi mặc váy đỏ thêu phượng, tóc cài trâm hoa sen bạc mà Khánh Phong tặng, tay cầm khăn uyên ương thêu bằng chỉ vàng – chính tay tôi thêu (dù con uyên ương bên trái trông hơi giống vịt.

Ngọc Anh đứng bên cạnh, mặt cười nhưng mắt lạnh ngắt: “Vy tỷ tỷ, hôm nay tỷ ném cho ai, muội cũng chúc mừng người đó.”

Tôi liếc nàng ta một cái, không nói gì.

Tôi giơ khăn lên, quay một vòng, rồi thả tay.

Khăn bay lên cao, mọi người dưới sân nín thở.

Rồi rơi xuống.

Trúng đúng đầu Minh Quân – trưởng tử Thái phó, người nổi tiếng văn hay chữ tốt, mặt mũi thanh tú, lại là biểu ca của Ngọc Anh.

Minh Quân ngẩng đầu cười với tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.

Ngọc Anh vỗ tay cười lớn: “Trời xe duyên! Biểu ca, chúc mừng huynh!”

Tôi cứng đờ trên lầu.

Tôi không muốn cưới Minh Quân.

Hắn quá hiền, quá nho nhã, tôi sợ chỉ cần tôi vung đao một cái là hắn ngất.

Tôi đang định mở miệng nói đây chỉ là hiểu lầm, thì đột nhiên vó ngựa dồn dập.

Một đội kỵ binh giáp đỏ áo bào từ ngoài cổng lao vào, cờ hiệu thêu rồng vàng năm móng tung bay.

Người dẫn đầu chính là Khánh Phong.

Hắn mặc chiến giáp đỏ đô thêu rồng, tóc buộc cao, mặt lạnh như sương, ánh mắt quét một vòng sân rồi dừng lại trên người tôi.

Hắn xuống ngựa, bước thẳng đến chỗ Minh Quân, giơ tay… cướp khăn uyên ương trên đầu hắn xuống.

Cả sân im phăng phắc.

Minh Quân ngẩn người: “Điện hạ… đây là…”

Khánh Phong cầm khăn, ngẩng đầu nhìn tôi trên lầu, giọng vang vọng: “Khăn này là của ta.”

Tôi trợn mắt: “Ngươi làm gì vậy? Ngươi sắp xuất chinh rồi mà!”

Hắn gật đầu: “Đúng. Ta phụng mệnh đi trấn thủ Lạng Sơn bốn mươi chín ngày. Trước khi đi, phải mang theo khăn của thê tử may phúc.”

Hắn nói xong, trực tiếp buộc khăn uyên ương lên tay áo giáp mình, ngay vị trí gần tim.

Rồi quay ngựa, giọng lạnh lùng: “Bốn mươi chín ngày sau, ta khải hoàn trở về, sẽ cưới Hạ Vy.”

Nói xong, hắn nhìn Ngọc Anh một cái, giọng không chút cảm xúc: “Quận chúa, ngươi không cần chờ nữa. Đông cung cả đời này chỉ có một Thái tử phi.”

Ngọc Anh mặt trắng bệch, nước mắt rơi xuống: “Thái tử ca ca… muội chỉ xin làm trắc phi thôi mà…”

Khánh Phong không thèm quay đầu, chỉ phẩy tay: “Ngươi không xứng.”

Một lời phán, lạnh lùng tuyệt tình.

Cả sân chết lặng.

Tôi đứng trên lầu, nhìn bóng lưng hắn phóng ngựa đi khuất, tay vô thức siết chặt lan can.

Bốn mươi chín ngày.

Hắn muốn tôi đợi hắn bốn mươi chín ngày.

Tôi nhìn khăn uyên ương buộc trên tay áo giáp đỏ của hắn, đột nhiên cảm thấy mắt cay xè.

Đồ cáo chết tiệt.

Ngươi đi đánh giặc thì mang theo khăn của ta làm gì chứ.

Lỡ bị máu bắn vào thì sao.

Lỡ… không về được thì sao.

Tôi quay người chạy vào trong phủ, không để ai thấy nước mắt rơi xuống.

Bốn mươi chín ngày.

Ta sẽ đợi.

Nhưng nếu ngươi không về, ta sẽ lên Lạng Sơn lật thành tìm ngươi.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

8 chương

Không tìm thấy chương nào