Chương 5: Khâu vết thương bằng chỉ đỏ
Tôi chưa bao giờ khâu vết thương cho ai sâu đến thế.
Vết kiếm chém từ vai trái xuống tận xương sườn, thịt lật ra, máu vẫn rỉ không ngừng. Tôi rửa sạch bằng rượu mạnh, hắn chỉ khẽ hít một hơi lạnh, không rên lấy nửa tiếng.
Tôi lấy chỉ tơ tằm nhuộm đỏ – loại chỉ may cờ lệnh mà cha tôi hay dùng – xâu vào kim bạc, tay run run.
“Ngươi chịu được không?”
Hắn nằm nghiêng, mắt nhìn tôi chăm chú: “Nàng khâu là ta chịu được hết.”
Tôi cắn răng, kim đâm xuống da thịt.
Một mũi.
Hai mũi.
Hắn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, trán ướt đẫm, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi, không buông.
Đau không?”
Hắn cười gượng: “Đau chứ. Nhưng đau kiểu này… cũng đáng.”
Tôi mắng: “Im đi. Động đậy là lệch mũi khâu đấy.”
Hắn thật sự im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc.
Khâu xong mũi cuối cùng, tôi buộc nút, cắt chỉ, rồi lấy băng vải trắng quấn chặt. Tay tôi dính đầy máu hắn, đỏ đến chói mắt.
Tôi ngồi phịch xuống bên giường, mệt đến mức không nhúc nhích nổi.
Hắn nhìn tôi, giọng khàn khàn: “Cảm ơn.”
Tôi quay mặt đi: “Đừng có cảm ơn. Ta chỉ không muốn cha ta bị liên lụy.”
Hắn im lặng một lúc, rồi nói: “Nàng giận ta vì ép cưới?”
Tôi cười lạnh: “Ngươi nghĩ sao? Ta là sơn nữ, thích cầm đao cầm kiếm, thích cưỡi ngựa bắn cung, không thích ngồi trong cung học cười không lộ răng. Ngươi ép ta, ta phải theo, nhưng không có nghĩa là ta cam tâm.”
Hắn nhìn tôi thật lâu, rồi bất ngờ đưa tay kéo tôi nằm xuống bên cạnh.
“Vậy thì đừng cam tâm.”
Tôi trợn mắt: “Ngươi làm gì?”
Hắn để tôi nằm trong vòng tay hắn, vết thương vừa khâu ép sát vào ngực tôi, giọng trầm trầm: “Ta cũng không cam tâm làm Thái tử cả đời. Ta muốn cùng nàng cưỡi ngựa bắn cung, muốn cùng nàng lên núi săn hổ, muốn cùng nàng uống rượu lớn ăn thịt nướng. Nhưng ta không thể bỏ ngôi vị, chỉ có thể kéo nàng lên cùng.”
Tôi cứng đờ người.
Hắn tiếp tục, hơi thở nóng rực phả vào tai tôi: “Ta không muốn nàng chỉ là một nữ nhân trong hậu cung. Ta muốn nàng là người duy nhất đứng bên ta, cùng ta nhìn giang sơn này.”
Tôi không nói gì, chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức sắp vỡ tung.
Hắn đau đến mức sốt cao, cả người nóng như lửa. Tôi phải cởi áo ngoài của hắn, dùng rượu mạnh lau người cho hạ nhiệt.
Lau đến ngực, đến bụng, đến eo…
Tôi đỏ mặt, mắng: “Ngươi cố ý chứ gì?”
Hắn mắt lim dim vì sốt, nhưng miệng vẫn cười: “Ta mà cố ý thì đã không để nàng khâu xấu thế này.”
Tôi tức đến mức lấy khăn nhúng rượu nhét vào miệng hắn.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi thay thuốc cho hắn ba lần, đút cháo hai lần, lau người vô số lần.
Gần sáng, tôi mệt quá, ngủ quên lúc nào không hay, đầu gối lên cánh tay hắn, tay còn ôm chặt eo hắn.
Khi tỉnh dậy, ánh nắng đã chiếu đầy phòng.
Tôi mở mắt, thấy mình đang nằm gọn trong lòng hắn, còn hắn tỉnh từ bao giờ, đang dùng tay vuốt tóc tôi.
Tôi giật mình bật dậy, mặt đỏ như gấc: “Ta… ta không cố ý!”
Hắn cười khẽ, giọng còn yếu nhưng mắt sáng rực: “Ta biết. Là ta cố ý kéo nàng vào.”
Tôi chưa kịp mắng thì cửa phòng bị đẩy cái rầm.
Cha tôi đứng ngoài cửa, theo sau là tám nghĩa phụ và một đám tướng lĩnh Bắc Cương doanh.
Mọi người nhìn thấy cảnh tôi tóc tai rối bù, áo ngoài xộc xệch, nằm trong lòng Thái tử, toàn thân hắn chỉ mặc mỗi trung y, vết thương lộ ra ngoài…
Cả doanh trại im phăng phắc ba giây.
Rồi bùng nổ.
“Thiếu trại chủ với Thái tử… đã… đã…”
“Trời ơi, ta làm ông ngoại rồi à?”
“Không được, phải lập tức bẩm báo bệ hạ, tổ chức đại hôn ngay!”
Tôi ôm đầu gào lên: “Không phải như các người nghĩ đâu!!!”
Khánh Phong nằm trên giường, khóe miệng cong cong, giọng yếu ớt nhưng đủ để cả doanh trại nghe thấy: “Nhạc phụ… con rể bất hiếu, để ngài phải lo lắng.”
Cha tôi suýt ngất.
Tôi nhìn hắn, nghiến răng: “Ngươi cố ý!”
Hắn vô tội chớp mắt: “Ta chỉ nói sự thật thôi.”
Từ đó, tin đồn “Thiếu trại chủ cùng Thái tử tư thông trong doanh trại” lan khắp Thăng Long chỉ trong một ngày.
Tôi muốn đào hố chôn mình.
Còn hắn thì nằm trên giường dưỡng thương, ngày nào cũng cười tủm tỉm nhìn tôi: “Nương tử, đút cháo cho phu quân đi.”
Tôi hận không thể nhét cả bát cháo vào mặt hắn.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận