Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 4: Từ hôn đẫm máu, cáo nằm trên giường

Vũ Tướng quân cầu hôn tôi chỉ vẻn vẹn mười ngày sau khi tôi bị nhốt chung với Khánh Phong.

Hắn là con trai độc nhất của Vũ Quốc công, võ nghệ cao cường, mặt mũi cũng sáng sủa, lại là chỗ quen biết cũ với Bắc Cương doanh nhà tôi. Cha tôi mừng đến mức mấy đêm không ngủ, ngày nào cũng lôi tôi ra dặn dò:

“Con phải dịu dàng một chút, đừng có vung đao múa kiếm trước mặt người ta nữa!”

Tôi gật đầu qua loa, trong lòng chỉ mong nhanh nhanh cưới xong để khỏi phải học thêu thùa nữa.

Ai ngờ ngày định thân thứ ba, Vũ Tướng quân đang luyện võ thì đột nhiên ngã từ trên lưng ngựa xuống, gãy cả hai chân.

Tin đồn lan khắp Thăng Long: “Hạ Vy khắc phu, ai cưới ả là toi mạng!”

Tôi nghe xong chỉ cười lạnh. Khắc phu? Tôi khắc cái nỗi gì.

Tôi vác kiếm ba thước tìm đến phủ Vũ Quốc công, định hỏi cho ra lẽ. Vừa bước vào sân đã thấy Ngọc Anh – Quận chúa Minh Ngọc – ngồi bên giường Vũ Tướng quân, mắt đỏ hoe, tay cầm khăn lau nước mắt cho hắn.

Nàng ta thấy tôi thì đứng phắt dậy, giọng the thé: “Ngươi còn mặt mũi đến đây? Chính ngươi làm biểu ca ta thành phế nhân!”

Tôi nhướng mày: “Ta làm? Ta đang ở nhà thêu uyên ương đây.”

Ngọc Anh cười khẩy, lấy từ tay áo ra một cái bùa nhỏ bằng vải đỏ: “Đây là bùa ngải ta nhờ cao nhân Miêu Cương làm, chỉ cần dán lên giáp Vũ biểu ca là hắn sẽ tự ngã ngựa. Chỉ vì hắn muốn cưới ngươi! Ngươi cướp Thái tử ca ca của ta chưa đủ, giờ còn muốn cướp luôn biểu ca ta?”

Tôi nhìn cái bùa, rồi nhìn Vũ Tướng quân nằm trên giường mặt trắng bệch, đột nhiên thấy buồn cười.

Buồn cười đến mức muốn khóc.

Tôi quay người rời đi, không nói một lời.

Về đến phủ, tôi không vào chính viện mà lén thay nam trang, cưỡi ngựa phóng thẳng về Bắc Cương doanh ở Yên Tử.

Tôi muốn về nhà.

Về nơi mà không ai bắt tôi phải cười không lộ răng.

Về nơi mà tôi có thể vung đao chém người mà không ai dám nói gì.

Đêm khuya tôi mới đến nơi. Doanh trại đèn đuốc sáng choang, lính canh thấy tôi thì quỳ xuống hành lễ. Tôi phẩy tay cho họ đứng dậy, lặng lẽ đi về tiểu viện cũ của mình.

Vừa đẩy cửa phòng.

Một mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.

Tôi giật mình rút kiếm, nhưng chỉ kịp thấy một bóng người nằm trên giường tôi, áo lụa trắng thấm đẫm máu tươi.

Là Khánh Phong.

Hắn nằm đó, mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt, tay trái đè lên vết thương ở ngực, máu vẫn ri rỉ chảy qua kẽ tay.

Tôi lao đến, giọng run rẩy: “Ngươi… ngươi làm gì ở đây?”

Hắn mở mắt, đôi mắt phượng giờ mờ đi vì đau, nhưng khóe miệng vẫn cong lên thói quen: “Chờ nàng… về chữa thương.”

Tôi quỳ xuống bên giường, tay run run cởi áo hắn.

Vết thương rất sâu, từ vai trái xuống tận xương sườn, rõ ràng là bị kiếm chém. Nếu chậm một chút nữa thôi là mất mạng.

“Ai làm?”

Hắn không đáp, chỉ nhìn tôi thật sâu: “Nàng đến là tốt rồi.”

Tôi cắn răng, lấy hộp thuốc gia truyền trong ngăn tủ, đổ bột cầm máu lên vết thương. Hắn đau đến mức toàn thân run lên, nhưng không rên một tiếng.

Tôi băng bó xong, mới phát hiện tay mình toàn là máu của hắn.

“Ngươi bị ám sát?”

Hắn khẽ gật đầu.

“Vì chuyện chiêu an Bắc Cương doanh?”

Hắn lại gật.

Tôi đột nhiên hiểu ra mọi chuyện.

Vũ Tướng quân bị hại không phải ngẫu nhiên.

Ngọc Anh làm vậy là để phá hôn sự của tôi, để tôi không thể gả cho ai khác ngoài Khánh Phong.

Nhưng kẻ đứng sau… chưa chắc đã là nàng ta.

Tôi nắm chặt tay hắn: “Ngươi đừng ngủ. Ta đi gọi thái y.”

Hắn giữ tay tôi lại, giọng yếu ớt nhưng kiên định: “Không cần thái y. Chỉ cần nàng… ở lại đây với ta đêm nay.”

Tôi nhìn hắn, lần đầu tiên thấy hắn yếu đuối đến vậy.

Tôi nằm xuống bên cạnh hắn, để hắn gối đầu lên vai tôi, tay nhẹ nhàng xoa lên vết thương đã băng bó.

Hắn thì thầm: “Ta sợ… nếu ta chết, nàng sẽ lại đi ném khăn uyên ương cho kẻ khác.”

Tôi mắng: “Ngươi im đi. Không được chết.”

Hắn cười khẽ, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi: “Vậy nàng phải hứa… chỉ ném cho ta thôi.”

Tôi không đáp, chỉ siết chặt tay hắn hơn.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi canh cho hắn, thay thuốc ba lần, đến sáng thì hắn hạ sốt.

Khi ánh nắng đầu tiên lọt qua khe cửa, hắn tỉnh dậy, nhìn tôi bằng đôi mắt sáng rực.

Hắn nói: “Hạ Vy, ta đói.”

Tôi suýt nữa bật khóc.

Đồ cáo này, cuối cùng cũng biết làm nũng.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

8 chương

Không tìm thấy chương nào