Chương 3: Bị nhốt chung một đêm
Tôi sắp phát điên thật sự rồi.
Mỗi ngày từ tờ mờ sáng đã bị lôi dậy, ngồi thẳng lưng trên ghế gỗ lim, hai tay đặt lên đầu gối, học cách mỉm cười không lộ răng, học cách bước đi như liễu lay gió, học cách rót trà sao cho tiếng nước rơi nhẹ như mưa phùn.
Ma ma chính từ Huế vào, giọng the thé: “Thiếu phu nhân, lưng phải thẳng, cổ phải ngẩng, mắt phải cúi, miệng phải cười! Đây là uyên ương, không phải con gà mái!”
Tôi nhìn cái khăn thêu trong tay – một con vịt què một chân – chỉ muốn ném thẳng vào mặt bà ta.
Buổi chiều học pha trà. Tôi rót một chén, ma ma nếm thử, mặt tái mét: “Đắng như uống thuốc độc! Làm lại!”
Tôi làm lại lần thứ mười bảy, cuối cùng cũng đạt chuẩn. Tôi mệt đến mức chỉ muốn nằm lăn ra sàn.
Đúng lúc ấy, thái giám ngoài cửa thông báo: “Thái tử Điện hạ giá lâm!”
Tôi đang quỳ, nghe xong suýt nữa nhảy dựng lên.
Khánh Phong bước vào, áo bào tím thêu rồng uốn lượn, tay trái băng vải trắng, mặt hơi tái nhưng mắt vẫn sáng như sao.
Hắn nhìn tôi quỳ dưới đất, khẽ nhướng mày: “Sao lại quỳ?”
Ma ma vội vàng cúi rạp: “Điện hạ thứ tội, chúng thần đang dạy Thiếu phu nhân quy củ tiếp giá.”
Khánh Phong phẩy tay: “Lui hết đi. Bổn cung muốn thử trà mới của nàng ấy.”
Mọi người rút hết, chỉ còn lại hai chúng tôi trong thư phòng rộng.
Tôi vẫn quỳ, không dám đứng lên.
Hắn ngồi xuống ghế chủ vị, tựa lưng, giọng lười biếng: “Pha cho ta một chén.”
Tôi cắn răng, đứng dậy, chậm rãi pha trà. Tay run run, suýt làm đổ.
Hắn cầm chén lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống bàn “cạch” một tiếng.
“Trà ngon.”
Tôi ngẩng phắt lên, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Hắn cười khẩy: “Nhưng người pha trà thì không ngoan chút nào.”
Tôi tức đến nghiến răng: “Điện hạ đến đây chỉ để cười nhạo tôi?”
Hắn không đáp, chỉ nhìn tôi thật lâu, rồi đột nhiên đưa tay kéo tôi ngồi xuống ghế bên cạnh.
“Ta bị thương nhẹ ở vai, không nâng tay cao được. Nàng đút ta uống.”
Tôi trợn mắt: “Điện hạ!”
Hắn đã tựa đầu vào ghế, mắt nhắm lại, vẻ mặt mệt mỏi: “Triều chính mệt quá, ta chỉ muốn nghỉ một lát.”
Tôi nhìn hắn, lần đầu tiên thấy hắn không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo nữa, mà có chút mỏi mệt của người thường.
Tôi cầm thìa nhỏ, múc một thìa trà, đưa đến bên miệng hắn.
Hắn uống xong, khẽ nói: “Ngày mai ta phải vào cung nghị sự cả ngày, không ra được. Nàng… ở đây đợi ta.”
Tôi chưa kịp đáp, hắn đã đứng dậy, đi ra cửa.
Nhưng vừa mở cửa, hắn quay lại, giọng trầm xuống: “Đêm nay thư phòng này khóa ngoài rồi. Ta đã dặn không ai được vào quấy rầy.”
Cửa đóng lại.
Tôi nghe tiếng then cài bên ngoài.
Tôi: “…”
Tôi lao đến cửa đập ầm ầm: “Khánh Phong! Ngươi mở cửa!”
Bên ngoài không một tiếng động.
Tôi quay lại, thấy trên bàn có một đĩa bánh sen, một bình trà mới, và một tấm thảm lông trải trên ghế dài.
Hắn cố ý.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu.
Đêm đó, tôi pha đi pha lại bình trà, uống đến đắng miệng, cuối cùng mệt quá ngủ quên trên ghế dài.
Lúc mơ màng tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong vòng tay hắn, đầu gối lên cánh tay hắn, còn hắn ngồi tựa tường, mắt nhắm, hơi thở đều đều.
Tôi cứng đờ người, không dám động.
Hắn khẽ mở mắt, giọng khàn vì buồn ngủ: “Ngủ tiếp đi. Sáng mai ta sẽ cho người mở cửa.”
Tôi muốn đẩy hắn ra, nhưng không hiểu sao lại không nhúc nhích nổi.
Tôi chỉ lẩm bẩm một câu: “Ngươi… đúng là đồ cáo.”
Hắn cười khẽ, cánh tay siết chặt hơn một chút: “Cáo thì đã sao? Cáo chỉ ăn một con mồi duy nhất trong đời.”
Tôi không nói gì nữa, nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau bao ngày ngủ một giấc thật sâu.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận