Chương 2: Chiêu an bất ngờ, ép cưới trong tháng
Tôi chưa kịp ngất thì ngoài trại đã rộn ràng tiếng vó ngựa và tiếng kèn lệnh.
Hơn trăm cấm vệ quân giáp trụ đỏ rực, cờ hiệu thêu rồng vàng năm móng tung bay trước gió, vây kín sơn trại. Tên tướng trẻ dẫn đầu xuống ngựa, quỳ một gối trước Khánh Phong, giọng run run:
“Bệ hạ lo lắng, thần đến đón Điện hạ hồi cung!”
Khánh Phong đứng giữa sân, tóc đen xõa dài, áo nguyệt bạch nửa mở lộ xương quai xanh tinh xảo, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Đại Phong và tám nghĩa phụ mặt cắt không còn giọt máu. Tôi thì chỉ biết ôm đầu ngồi bệt xuống bậc thềm, nghĩ chắc phen này xong đời.
Ai ngờ Khánh Phong lại xoay người nhìn cha tôi, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ:
“Đại Phong trại chủ võ nghệ cao cường, dưới trại có ba nghìn tinh binh, lại chiếm cứ địa hình hiểm yếu Yên Tử. Nếu triều đình muốn tiêu diệt, ít nhất phải tổn thất năm vạn quân, chưa chắc đã thành công.”
Tên tướng trẻ mồ hôi túa như tắm, không dám ngẩng đầu.
Khánh Phong tiếp tục, từng chữ như đao:
“Nhưng nếu trại chủ chịu quy thuận, bổ nhiệm làm Trấn Bắc Hầu, toàn trại được chiêu an thành Bắc Cương doanh, binh sĩ giữ nguyên, lương bổng theo chế độ triều đình… Các vị thấy thế nào?”
Cả trại im phăng phắc.
Đại Phong nuốt nước bọt, liếc tôi một cái, rồi quỳ sụp xuống: “Thần… thần nguyện quy hàng!”
Tám nghĩa phụ vội vàng quỳ theo, tiếng hô “Thần nguyện quy hàng” vang như sấm.
Khánh Phong lúc này mới quay sang tôi, khóe môi khẽ cong, ánh mắt lại lạnh đến thấu xương:
“Chỉ có một điều kiện cuối cùng.”
Hắn bước đến gần, cúi đầu, hơi thở phả vào tai tôi:
“Trong vòng một tháng, Hạ Vy phải vào Đông cung làm Thái tử phi.”
Tôi suýt nữa ngã ngửa.
“Điện hạ nói đùa sao? Tôi là con gái sơn trại, múa đao cầm kiếm, không biết nữ công lễ nghĩa…”
“Ta nói là điều kiện chiêu an.” Hắn cắt lời tôi, giọng không cho phép thương lượng, “Nếu không đồng ý, ngày mai năm vạn đại quân sẽ san bằng Yên Tử.”
Đại Phong ở phía sau lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Đồng ý! Đồng ý ngay! Con gái, con mau tạ ơn long ân!”
Tôi: “…”
Ba ngày sau, cả sơn trại dời đến chân núi, dựng doanh trại mới, treo cờ “Bắc Cương doanh”. Cha tôi mặc áo bào Hầu gia màu đỏ thẫm, đi lại oai như cua. Tám nghĩa phụ được phong hàm tướng quân, ngày nào cũng cười toe toét.
Còn tôi thì bị nhốt trong phủ Trấn Bắc Hầu mới xây ở Thăng Long, đối diện là một dãy ma ma từ cố cung Huế đưa ra, ngày ngày bắt tôi học thêu hoa, học đi đứng, học cười không được lộ răng.
Tôi thêu một con chim trông giống con quạ, ma ma cầm roi mây gõ lên tay tôi: “Thiếu phu nhân, đây là uyên ương, không phải quạ!”
Tôi muốn khóc.
Tối đó, tôi trốn ra hậu viện định leo tường chạy về Yên Tử, vừa trèo được nửa chừng thì bị một bàn tay kéo xuống.
Khánh Phong đứng dưới ánh trăng, áo lụa trắng tung bay, mắt phượng híp lại: “Muốn bỏ trốn?”
Tôi cứng cổ: “Tôi không quen sống trong lồng son!”
Hắn cười khẽ, tiếng cười trầm như đàn nguyệt: “Vậy thì tốt. Ta cũng không thích lồng son.”
Hắn bỗng đưa tay, nhẹ nhàng cài lên tóc tôi một cây trâm bạc chạm hoa sen nhỏ, giọng dịu đi vài phần:
“Một tháng nữa là đại hôn. Trong khoảng thời gian này, nàng ngoan ngoãn học quy củ, ta sẽ không làm khó Bắc Cương doanh.”
Tôi nhìn cây trâm lấp lánh dưới trăng, không hiểu sao tim lại đập loạn một nhịp.
“Điện hạ… vì sao nhất định phải là tôi?”
Hắn không đáp, chỉ nhìn tôi thật sâu, rồi quay người biến mất trong bóng đêm.
Để lại tôi đứng ngẩn giữa vườn, tay vô thức sờ lên mái tóc, cảm giác như vừa bị con cáo nào đó đánh dấu lãnh địa.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận