Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Bắt nhầm người đẹp về làm rể

Tôi lại vừa bị từ hôn lần thứ chín trong năm nay.

Lần này là con trai quan tuần phủ thành Thăng Long, một gã thư sinh trắng trẻo yếu đuối, ôm cô ả ca kỹ Hồng Nhung khóc lóc đòi giải trừ hôn ước. Tôi ngồi trên ghế chủ vị, tay chống cằm, chỉ thấy buồn ngủ.

“Vy muội, ta thật sự không xứng với muội… Ta từ nhỏ đã thương Nhung nhi, mong muội thành toàn.”

Thành toàn cái đầu nhà ngươi.

Tôi phẩy tay cho đám tiểu muội đứng sau lưng đem rương hời môn ra. Vàng bạc, ruộng vườn, tiệm cầm đồ, tửu lâu… chất đầy cả sân gạch. Gã thư sinh vừa nhìn đã tái mặt, miệng lắp bắp hỏi có thể trả góp được không, vì còn phải chuẩn bị sính lễ cho Hồng Nhung.

Tôi cười nhạt: “Trả góp? Ta thiếu gì mà phải chờ ngươi từng đồng?”

Một tiếng vỗ tay, mấy chục hảo hán từ ngoài cổng ùa vào, không nói không rằng vác hết của cải đi. Hồng Nhung trợn mắt, bà thím hai của gã khóc lóc thảm thiết, còn gã thư sinh thì quỳ xin tha. Tôi khoát tay, để lại đúng một câu:

“Muốn cưới ai thì cưới, nhưng của ta thì một cắc cũng không thiếu.”

Xong việc, tôi cưỡi ngựa về sơn trại ở Yên Tử, lòng buồn như mưa dầm.

Cha tôi – Đại Phong – là trại chủ lớn nhất vùng Đông Bắc, dưới trại còn có tám vị nghĩa phụ ngày trước cùng cha đánh giặc cứu dân, giờ đều ở rể trong trại. Mười mấy năm trời, bọn họ cố gắng ngày đêm vẫn không sinh nổi một đứa em trai hay em gái nào cho tôi. Thế nên cả trại đặt hết hy vọng vào đôi vai tôi: phải sớm lấy chồng, sớm sinh con nối dõi.

Kết quả? Tôi càng lớn càng bị từ hôn nhiều.

Về đến trại, tôi vừa xuống ngựa đã nghe cha cùng tám nghĩa phụ ngồi đầy sảnh, mặt mày ủ rột hỏi:

“Con sắp cập kê rồi, có nguyện vọng gì không?”

Tôi thở dài: “Con muốn lấy chồng ngay lập tức.”

Cả đám cha nuôi mặt tối sầm. Tôi biết họ thương tôi, sợ tôi lại bị người ta ruồng bỏ lần nữa.

Tối đó, sau khi làm lễ trưởng thành ở miếu núi, tôi mệt đến mức chân muốn rụng, chỉ muốn về phòng nằm vật ra. Vừa đẩy cửa đã thấy hai bà ma ma đứng sẵn, cười tủm tỉm:

“Thiếu trại chủ, người đã được mang về rồi ạ!”

Tôi ngơ ngác chưa kịp hỏi, hai bà đã lôi ra một nam nhân cao lớn, trên đầu trùm khăn hỷ đỏ, người bị trói nghiến, miệng nhét giẻ, chỉ còn đôi mắt phượng lạnh lẽo đang nhìn tôi.

Tôi trợn tròn mắt: “Cha… cha bắt ai thế này?”

Một nghĩa phụ cười ha hả: “Mỹ nam hiếm có! Da trắng như ngọc, dáng cao ráo, còn có khí chất quý tộc nữa! Cha đích thân xuống chân núi chọn đấy!”

Tôi cứng đờ.

Nam nhân kia bị cởi trói, lập tức nhổ giẻ trong miệng ra, giọng trầm lạnh như băng: “Bùi Đại Phong cấu kết với giặc cướp, dám bắt cóc cả Đông cung Thái tử, ngươi muốn cả nhà tru di cửu tộc sao?”

Tôi đứng chết trân.

Đôi tay đang định vén khăn hỷ của hắn khựng lại giữa không trung.

Cha tôi ở ngoài cửa nghe thấy, ho khan một tiếng, mặt không đổi sắc: “À… bắt nhầm rồi à? Không sao, coi như mời Thái tử đến uống rượu mừng con gái ta!”

Tôi quay phắt ra, gào lên: “Cha!!!”

Trong phòng, Thái tử Khánh Phong chậm rãi cởi bỏ lớp áo tù nhân rách bươm nhuộm bùn, để lộ trung y nguyệt bạch thêu chỉ bạc, đôi mắt hoa đào hẹp dài nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi ôm đầu, chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ.

Trời ơi, lần này không phải từ hôn nữa, mà là cả nhà sắp bị tịch thu tài sản, đầy ra biên ải rồi!

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

8 chương

Không tìm thấy chương nào