Chương 2: Cơn Ghen Không Lời
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong hơi ấm quen thuộc. Đình Phong đã dậy từ sớm, đứng trong bếp chỉ quấn tạp dề in chữ “Anh chỉ nấu cho em ăn” mà tôi đặt in đùa từ Valentine năm ngoái. Lưng rộng, eo thon, cơ bụng hiện rõ từng múi dưới ánh đèn bếp. Cảnh tượng ấy khiến mọi bực bội tối qua tan biến ngay tức khắc.
Tôi ngồi xuống bàn, cố giấu nụ cười:
– Sáng sớm đã khoe hàng thế này, coi chừng em không kiềm được mà nhào tới đấy.
Anh khựng tay đảo chảo, mặt không đổi sắc:
– Ăn sáng đi, kẻo nguội.
Tôi liếc thấy quầng thâm dưới mắt anh:
– Tối qua anh ngủ không ngon à?
– Ngủ rất ngon.
Giọng đều đều, không chút dao động.
Tôi hít một hơi, cố ý nói:
– À, tối nay thực tập sinh mới mời cả team đi ăn, chắc em lại về muộn… có khi ở lại luôn công ty cho tiện.
Cái muỗng trên tay anh va mạnh vào thành tô, phát ra tiếng “choang” khô khốc.
Anh im lặng vài giây, rồi nặn ra nụ cười cứng đờ:
– Ừ… em sức yếu, tối đừng uống nhiều.
Anh đồng ý nhanh đến mức tôi nghẹt thở. Không hỏi thêm一句, không giữ, không ghen. Cứ như tôi đi với ai, làm gì cũng chẳng liên quan đến anh.
Tôi cắn môi, đứng dậy cầm hai lát bánh mì, bước ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, tôi cố ý quay lại. Anh lập tức cứng người, mắt sáng lên đầy mong chờ.
Tôi không nhìn anh, tháo luôn chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt “cạch” lên bàn đá:
– Hôm nay em không đeo cho tiện.
Tiếng kim loại chạm đá vang lên lạnh lẽo. Đồng tử anh co rụt, ngón tay siết chặt đến trắng bệch, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.
Tôi lao ra khỏi nhà, ngồi trong xe ở hầm chung cư The Nexus mà lòng đau quặn.
Tin nhắn từ hội bạn thân nhảy liên tục: “hôn nhân phai màu”, “đàn ông không ghen là hết yêu”, “mày nên tìm trai trẻ đi”.
Tôi tức đến run người, gõ một lèo gửi cho anh:
【Đình Phong, nếu anh không còn chút tình cảm nào thì ly hôn đi.】
【Nói thật, anh có từng yêu em không? Nếu có thì nói to lên, nếu không thì đừng lãng phí thời gian của em nữa.】
【Em còn phải đi tìm người mới, đừng giữ em lại.】
Gửi xong tôi lập tức xoá khung chat, ném điện thoại sang ghế phụ.
Vì sóng kém trong hầm, chỉ có tin đầu và tin cuối tới được anh.
Hai mươi phút trôi qua, không một hồi âm.
Tôi chết lặng, gọi trợ lý soạn luôn thoả thuận ly hôn, bảo gửi thẳng về nhà.
Đến công ty, tôi vứt hết chuyện cá nhân ra sau đầu, lao vào họp hành. Giờ nghỉ trưa, tôi hào hứng mua trà sữa cho cả team. Khánh Minh – thực tập sinh mới đẹp trai kiểu TikTok – lao ra nhận đầu tiên, tiện tay sờ nhẹ mu bàn tay tôi:
– Cảm ơn chị Châu nha, hôm nay ngọt hơn mọi ngày luôn á ♥
Tôi vừa định rút tay thì ánh mắt vô tình lia ra cửa kính.
Đình Phong đứng đó.
Vest đen chỉnh tề, tay cầm hộp cơm giữ nhiệt, mắt lạnh như băng. Không biết đã đứng bao lâu.
Tôi cứng người:
– Phong… anh làm gì ở đây?
Anh thu lại ánh mắt đang khoá chặt Khánh Minh, nhìn thẳng vào tôi, khóe môi cong lên thành một nụ cười khiến sống lưng tôi lạnh toát:
– Đưa cơm cho vợ.
Hai chữ “vợ” được anh nhấn thật mạnh, cố ý nói to đến cả tầng 45 nghe thấy.
Khánh Minh nhướng mày, cười đểu:
– Hoá ra là anh Phong. Chị Châu hay kể về anh lắm.
Đình Phong thản nhiên đáp:
– Vậy à? Vợ tôi chưa từng kể về cậu.
Sắc mặt Khánh Minh tối sầm.
Anh không thèm để ý, chỉ cúi nhìn cậu ta bằng ánh mắt cao ngạo, rồi chậm rãi rút từ túi áo trong… tờ giấy đăng ký kết hôn photo công chứng, còn ép plastic cẩn thận.
Anh xoay nhẹ một vòng trước mặt Khánh Minh, con dấu đỏ chót loá cả mắt:
– Ồ xin lỗi, mang nhầm. Tưởng mang thuốc lá chứ.
Cậu ta siết chặt nắm đấm, môi run run nhưng không dám bật lại câu nào.
Tôi đỏ mặt tía tai, giật lấy tờ giấy nhét vội vào túi:
– Anh làm cái gì vậy? Mau vào phòng em!
Vừa kéo anh đi, tôi còn nghe tiếng xì xào phía sau: “Trời ơi chồng chị Châu ngầu quá…”
Vào đến phòng riêng, tôi chưa kịp đóng cửa thì anh đã nắm cổ tay tôi, kéo mạnh một phát, ép tôi vào cửa kính.
Lưng tôi áp lên kính lạnh buốt, ngực anh nóng rực dán sát sau lưng.
Ngoài cửa sổ tầng 45, Bitexco sáng đèn neon tím, dòng xe kẹt cứng dưới đường Hàm Nghi.
Anh cúi xuống, dùng răng cắn khóa kéo váy tôi, kéo từ từ xuống.
Tiếng kim loại xẹt dài trong không gian im lặng.
Bàn tay anh luồn vào trong, chạm đúng chỗ nhạy cảm nhất.
Tôi run lên, đầu óc trống rỗng:
– Phong… anh điên à? Đây là công ty!
Anh thì thầm bên tai tôi, giọng khàn đặc xen lẫn điên cuồng:
– Em muốn ly hôn thật sao? Em tưởng anh sẽ để em đi dễ thế à?
– Anh bao dung em mọi thứ, nhưng ly hôn… không có cửa đâu, Bảo Châu.
Tôi hoảng loạn đẩy anh:
– Anh nói linh tinh gì vậy? Em chỉ…
Anh không cho tôi nói hết, hôn ngấu nghiến, tay luồn xuống sâu hơn.
Cảnh nóng bỏng diễn ra ngay giữa văn phòng, giữa tiếng mưa Sài Gòn đập vào kính và ánh đèn thành phố nhấp nháy.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận