Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 3: Bí Mật Nhật Ký

Tôi chưa kịp lấy lại hơi thở thì tiếng gõ cửa vang lên. Thư ký nhắc giờ họp chiều đã đến.

Đình Phong giật mình, ngồi bật dậy như tỉnh mộng. Ánh mắt anh đầy hối hận, tay run run kéo lại khóa váy cho tôi, vuốt tóc rối bù:

– Bảo Châu… anh xin lỗi, anh không…

Anh quay phắt đi, giọng nghẹn lại, rồi lao ra khỏi phòng như chạy trốn.

Tôi định đuổi theo nhưng vấp phải cạnh bàn. Đống tài liệu sáng nay mang từ nhà rơi lả tả.

Giữa mớ giấy tờ hỗn loạn, một cuốn sổ da nâu sờn cũ trượt ra, rơi đánh “bịch” xuống thảm.

Tôi không nhớ mình có cuốn sổ này. Tò mò, tôi nhặt lên, lật đại một trang.

Nét chữ quen thuộc của Đình Phong đập vào mắt:

“Hôm nay em ấy đi chơi mà không đeo nhẫn, cố tình hay quên? Tôi nhìn chăm chăm ngón tay em suốt mười phút, mà không dám mở miệng hỏi.”

“Lại like ảnh thằng thực tập sinh kia nữa. Em muốn tôi chết chìm trong giấm à? Thả tim với hôn hít khác gì nhau? Em muốn ôm ấp nó rồi phải không?”

“Tôi không dám hỏi. Lỡ em đang chờ cơ hội để thú nhận, rồi bỏ tôi thì sao? Không, tôi không thể để mất em…”

“Gương mặt tôi trong gương đang xập xệ, nếp nhăn xuất hiện, bụng không còn săn chắc. Phải cố gắng hơn, làm thân hình mình cuốn hút đến mức em không nỡ rời tay.”

“Cuộc chiến giữ vợ khốc liệt lắm. Tôi phải dùng mọi chiêu để đánh bại đám ruồi bọ ngoài kia.”

“Thật vô vọng. Tôi già rồi, sức tàn lực kiệt… Rồi em sẽ vứt tôi như cái áo cũ thôi.”

“Nửa đêm tỉnh giấc từ cơn mơ bị bỏ rơi, tôi cắn gối để khỏi khóc thành tiếng, sợ em tỉnh giấc và thấy ghê tởm.”

“Bảo Châu, em không cần nhẫn nữa à? Vậy em cũng không cần tôi? Em tháo nó dễ dàng thế, sau này bỏ tôi cũng thế sao?”

“Tôi đã đánh giá thấp thằng nhãi đó. Nó khiến em đòi ly hôn? Không được, không được…”

Trang sau toàn tên “Bảo Châu” viết chi chít, như lời thì thầm điên loạn.

Tôi dụi mắt, không tin nổi. Lưng cứng đờ, tay trái run cầm cập.

Mọi hành vi lạ lùng của anh gần đây hiện lên rõ mồn một: tập xà kép đúng giờ trước camera để khoe thân hình, xịt nước hoa tôi thích, chải chuốt chỉn chu…

Hoá ra ông chồng “cấm dục” trước mặt thiên hạ lại là kẻ ghen tuông ngầm, sợ vợ ngoại tình đến mức viết nhật ký than vãn, không dám hỏi trực tiếp mà chỉ biết cố gắng “quyến rũ” để giữ chân.

Tôi thở phào, da đầu tê rần vì sốc và vui mừng. Tiếc là phát hiện muộn quá, giá như tôi thấy cuốn sổ sớm hơn.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận đơn xin nghỉ của Khánh Minh.

Tò mò, tôi hỏi lý do qua tin nhắn.

Cậu ta trả lời một lèo:

“Em bị mèo hoang cào mấy phát trên đường về, chạy trốn thì trượt ngã từ lan can hai mét gãy tay, rồi xe cứu thương đụng xe khác hất em bay ba mét… Tóm lại, em nghỉ nhé chị.”

Tôi: “…”

Sau đó, ba đồng nghiệp khác nhau đưa ba phiên bản: bị chó cắn, tai nạn xe, ngã cầu thang.

Tôi nhắn cậu ta: “Cậu đang giở trò gì vậy?”

Cậu ta gửi icon cười trừ, rồi thêm:

“Chị Châu, hôm nay em không đi ăn tối với chị được, nhưng em đặt bàn rồi, bỏ uổng, hay chị đi với anh chồng đẹp trai, phong độ, tài giỏi của chị đi? Chị có muốn gặp anh ấy sau giờ làm không? Một người chồng tuyệt vời thế…”

Tôi nhíu mày: “Không cần, hủy đi.”

Cậu ta im bặt.

Tôi mở lại camera nhà.

Đình Phong nhận bưu phẩm, liếc qua rồi ngồi sụp xuống sàn, dựa lưng vào cửa, mặt trắng bệch như mất hồn.

Camera cho thấy anh ngồi thế suốt buổi chiều.

Đến năm giờ, chuông báo vang, anh giật mình đứng dậy, bước vào bếp như cái máy.

Tiếng dao thớt vang lên đều đều.

Dù thứ trong bưu phẩm khiến anh đau đớn, nhưng đến giờ tan sở của vợ, anh vẫn phải nấu bữa tối.

Tôi siết chặt điện thoại, không chờ nổi nữa. Tôi muốn về nhà ngay lập tức.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

5 chương

Không tìm thấy chương nào