Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Dấu Hiệu Lạ

Tôi và Đình Phong sống với nhau được sáu năm, chưa từng cãi nhau một trận ra trò.

Bên ngoài, anh là giám đốc sáng tạo điển trai, thành đạt, lúc nào cũng dịu dàng, chu đáo. Ai cũng bảo tôi vớ được người chồng mẫu mực. Chỉ tôi biết, sự “mẫu mực” ấy đôi khi khiến mình nghẹt thở.

Giờ nghỉ trưa, mấy chị em tụ tập ở pantry tầng 45 toà Saigon Centre. Chị đồng nghiệp vừa kể chuyện chồng giận vì chị về khuya, cuối cùng còn bị cấm mặc váy ngắn. Chị quay sang trêu tôi:

– Bảo Châu này, giám đốc Phong nghiêm túc thế, ở nhà chắc ghen kinh lắm nhỉ?

Tôi chỉ cười trừ, lòng chợt nhói.

Hoàn toàn ngược lại.

Sáu năm qua, anh chưa từng hỏi tôi đi với ai, về mấy giờ, chưa từng động vào điện thoại tôi dù chỉ một lần. Đồng nghiệp bảo yêu mà không chiếm hữu thì không phải yêu. Vậy suốt thời gian qua, chỉ mình tôi đơn phương sao?

Tôi siết chặt ly trà tắc anh để sẵn trong túi xách từ sáng. Gần đây anh bắt đầu chăm chút ngoại hình, xịt đúng chai Creed Aventus tôi thích, tóc chải chuốt hơn hẳn. Tôi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Ma xui quỷ khiến, tôi mở ứng dụng camera nhà.

Trong màn hình, Đình Phong đang tập xà kép ngay trước camera phòng khách. Áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi, cơ lưng căng từng đường, mỗi lần kéo người lên là cơ vai và lưng lại nổi rõ. Quần short trễ thấp, lộ cả đường V chạy dọc xuống bụng. Anh cố ý hay vô tình mà cứ đúng khung hình đẹp nhất.

Tôi nuốt nước bọt, ngón tay run run bấm phóng to.

Đúng lúc ấy, cuộc gọi video từ sếp hiện lên. Tôi giật mình tắt vội, tim đập thình thịch như vừa làm chuyện xấu.

Tối nay công ty liên hoan, tôi gọi báo anh sẽ về muộn.

Anh bắt máy ngay từ tiếng chuông đầu, giọng trầm ấm quen thuộc:

– Alo, Bảo Châu?

– Tối nay em đi ăn với team, chắc về khuya một chút.

Đầu dây bên kia im lặng đến đáng sợ. Không một tiếng thở.

– Phong?

Giọng anh khàn đặc, như vừa bị ai bóp cổ:

– …Ừ. Em nhất định phải đi à?

Tôi định nói “phải”, nhưng anh đã vội chen ngang, giọng run run:

– Vậy… em có về nhà không? Em vẫn về chứ?

Tôi ngẩn người:

– Tất nhiên là về.

– Thật… thật không?!

Giọng anh đột ngột cao vút, rồi lập tức im bặt như sợ tôi nghe thấy. Sau đó chỉ còn tiếng thở gấp:

– Anh sẽ đợi. Em muốn mấy giờ cũng được, chỉ cần em vẫn về… anh đợi được.

Tôi không hiểu sao lòng mình lại mềm nhũn:

– Nhớ để đèn ngoài hành lang cho em nhé.

– Được!

Anh đáp ngay tắp lự, như sợ tôi đổi ý.

Buổi liên hoan diễn ra ở quán ốc vỉa hè đường Nguyễn Thị Thập. Sếp nổi tiếng keo, nên bàn nhậu ồn ào, khói bụi, muỗi vo ve. Đến khi đưa từng người say về hết, tôi đã đầy vết muỗi cắn đỏ lòm trên cổ và chân.

Mười giờ tối, tôi đẩy cửa bước vào nhà. Đèn tắt tối om, không một bóng người.

Tôi vừa định gọi thì cửa sau lưng bật mở.

Đình Phong đứng đó, ướt sũng từ đầu đến chân, tóc dính bết vào trán, áo sơ mi trắng dán chặt vào người, phác hoạ từng đường cơ ngực. Vest và cà vạt đã biến mất đâu từ lúc nào. Anh trông giống một chú chó lớn bị bỏ rơi dưới mưa.

Anh nhìn tôi vài giây, giọng bình tĩnh đến lạ:

– Em về rồi à?

Tôi vội kéo anh vào:

– Anh đi đâu mà ướt thế này? Mau vào kẻo cảm!

Anh bước vào như cái máy, ánh mắt lướt chậm qua mặt tôi, rồi đột ngột dừng lại ở cổ. Đồng tử anh co chặt.

Tôi thoáng ngửi thấy mùi ốc hương nướng thoang thoảng trên người anh – đúng mùi quán tôi vừa ngồi.

– Phong… anh ra đón em hả? Xin lỗi, em…

– Anh không đón em!

Anh cắt lời tôi gay gắt, giọng cao vút rồi lập tức hạ xuống, hoảng hốt tránh mắt tôi:

– Anh chỉ… đi bộ một chút thôi.

Tôi gượng cười, định nói tiếp thì anh đã quay ngoắt chạy vào phòng tắm:

– Anh đi tắm đây!

Cửa đóng sập. Bên trong vang lên tiếng nước ào ào, xen lẫn vài âm thanh nghẹn ngào kìm nén.

Tôi đứng ngây ngoài phòng khách một lúc, lòng chợt dâng lên cảm giác bất an kỳ lạ.

Anh đang giấu tôi chuyện gì?

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

5 chương

Không tìm thấy chương nào