Chương 5: Rời đảo và cờ thi đua
Năm mới đến, tôi quyết định phải đưa mọi người rời khỏi đảo Cỏ May.
Cuộc sống nơi đây dù bình yên, nhưng tách biệt quá lâu sẽ khiến bọn trẻ không bao giờ biết thế giới thực sự ra sao.
Bên ngoài vẫn còn hỗn loạn, nhưng vài vùng đất phía Nam và Tây Nguyên vẫn giữ được luật lệ, người dân sống tương đối an ổn.
Tôi muốn đưa cả gia đình lớn này về đó, xây một cuộc đời mới.
Tôi triệu tập họp toàn thể lần cuối trên đảo.
Anh em ngồi chật hội trường, ai nấy mặt lộ vẻ lo lắng.
“Chúng ta sẽ rời đảo,” tôi nói thẳng. “Tôi sẽ mua một khu đất rộng ở Đà Lạt, xây trang trại lớn. Mọi người vẫn sống cùng nhau, nhưng sẽ có cuộc sống riêng – đi học, đi làm, đi chơi như người bình thường.”
Im lặng một lúc, rồi có người hỏi nhỏ: “Đại ca… giải tán tổ chức luôn sao ạ?”
Tôi lắc đầu: “Không tan. Chỉ là chuyển hướng. Chúng ta sẽ không nhận nhiệm vụ giết người nữa.”
Mấy gã lau nước mắt, vài đứa trẻ thì reo lên vì sắp được ra ngoài chơi.
Tôi bổ sung: “Còn chuyện giấy tờ, tôi lo hết. Mỗi anh em sẽ làm anh chị em hoặc cha mẹ nuôi của bọn trẻ trên hộ khẩu. Chuẩn bị làm phụ huynh đi.”
Thầy Hùng giơ tay đầu tiên: “Em muốn nhận Bé Na làm em gái!”
Bé Na nghe thế thì chạy ùa tới ôm chân ông, cười tít mắt.
Chuẩn bị giấy tờ không khó – tôi có tiền, có mối quan hệ, chỉ cần bay sang một nước nhỏ là xong hết.
Ngày lên máy bay, bọn trẻ phấn khích không ngủ nổi.
Chúng hỏi đủ thứ: “Có thể mang Bông đi không chị?” “Có rạp chiếu phim không?” “Có sở thú không ạ?”
Tôi ngồi cạnh Bảo Ngọc.
Cô bé im lặng suốt dọc đường, mắt nhìn ra cửa sổ, tay siết chặt.
Tôi khẽ hỏi: “Sợ à?”
Bảo Ngọc mím môi: “Con biết… giết người là sai. Nhưng nơi con từng sống, kẻ có tiền có quyền muốn giết ai cũng được. Không ai quan tâm.”
Tôi xoa đầu cô bé: “Muốn báo thù không?”
Bảo Ngọc nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
Tôi nói tiếp: “Nếu không ai quản, thì mình tạo ra nơi có người quản. Nếu thế giới chưa công bằng, thì mình làm cho nó công bằng. Sát thủ chính nghĩa – nghe ngầu chứ?”
Bảo Ngọc ngẩn người, rồi khẽ gật đầu: “Ngầu ạ.”
Một tháng sau khi về Trang An Garden ở Đà Lạt, chuyện xảy ra.
Bọn trẻ được ra ngoài chơi lần đầu dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt.
Chúng đi dạo phố, vô tình chứng kiến một vụ bắt cóc trẻ em ngay giữa chợ đêm.
Bảo Ngọc lập tức ra hiệu.
Cô bé, Khánh Minh và vài đứa lớn hơn giả vờ lạc đường, khóc lóc, gọi “ba ơi mẹ ơi” thảm thiết.
Bọn buôn người thấy “mồi ngon” thì sập bẫy ngay.
Đám thuộc hạ đứng xa xa, thấy ánh mắt bọn trẻ thì… lùi lại, để chúng tự xử.
Kết quả: cả sào huyệt buôn người bị đám “sát thủ nhí” trung bình tám tuổi san bằng hoàn toàn.
Không chết người, nhưng kẻ cầm đầu gãy hết xương, hàng không bị bắt sạch.
Cảnh sát đến, dân chúng cảm kích, gửi cờ thi đua tận nhà.
Trên cờ thêu bốn chữ lớn: KHẮC TINH CÁI ÁC.
Hôm nhận cờ, phóng viên kéo đến đông nghẹt.
Bọn trẻ mặc đồng phục sạch sẽ, cười rạng rỡ trước ống kính.
Phóng viên hỏi: “Các cháu giỏi thế này nhờ ai dạy?”
Bé Na ôm cổ tôi, hét to: “Nhờ chị Minh Thư dạy ạ!”
Tối đó, anh em ngồi xếp cờ thi đua trong sân.
Bỗng có gã ngẩn ra hỏi: “Đại ca… chúng ta không phải tổ chức sát thủ sao?”
Bọn trẻ ôm vịt bầu, nghiêng đầu ngây thơ: “Nhưng tụi con là sát thủ mà!”
“Đúng đó! Chị Bảo Ngọc bảo tụi con là sát thủ chính nghĩa ngầu nhất!”
Tôi cười lớn: “Sát thủ chính nghĩa thì không phải sát thủ chắc?”
Ngay khoảnh khắc ấy – tách.
Tiếng xiềng xích cuối cùng vỡ tan vang lên trong đầu tôi.
Ánh nắng Đà Lạt chan hòa, mọi người đang cười.
Tôi đứng dậy, lần đầu tiên bỏ hẳn mặt nạ lạnh lùng, nở nụ cười thật sự:
“Thôi đừng gọi đại ca nữa. Các anh chị em… biết tên tôi là gì chưa?”
“Minh Thư đây.”
“Sau này gọi tên tôi đi.”
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận