Chương 3: Những ông thầy sát thủ bất đắc dĩ
Tôi triệu tập toàn bộ anh em trong hội trường lớn.
Lâu lắm mới họp đông đủ thế này, ai nấy trông tươi tỉnh hơn hẳn nhờ mấy tháng nay sống nhàn như nghỉ dưỡng.
Chủ đề hôm nay chỉ có một: lũ trẻ đã lớn hơn chút, vịt bầu đẻ trứng đều đặn, đã đến lúc dạy chúng chữ nghĩa và kiến thức đời sống.
Tôi không thể đi bắt cóc giáo viên về, nên đành quay sang đám thuộc hạ.
“Ai học cao nhất?” tôi hỏi.
Một gã gãi đầu: “Dạ đại ca, em chỉ hết lớp Năm…”
Tôi thở dài, phát phiếu khảo sát trình độ.
Kết quả đúng như dự đoán: đa phần chỉ học lóm vài năm, người “cao học” nhất là Thầy Hùng – mới học hết lớp Chín được hai năm.
Thế nhưng họ lại đi khắp nơi làm nhiệm vụ, kinh nghiệm thực tế thì đầy một bụng.
Tôi quyết định: biến sát thủ thành thầy giáo, mỗi người dạy môn mình rành.
Hoàng Anh giỏi quan sát địa hình, ngụy trang giữa rừng núi rừng → dạy Địa lý.
Thầy Hùng từng sống sót trong rừng sâu mấy tháng → dạy Toán bằng chuyện đo đạc, tính toán khoảng cách sinh tồn.
Còn lại phân công theo sở trường: vật lý bằng ném dao, hóa học bằng chế chất nổ, sinh hoạt…
Tôi đặt quy định sắt: cuối kỳ chấm điểm giảng dạy, bọn trẻ bầu thầy được yêu nhất. Ai thấp điểm nhất bị phạt lao công một tháng, cao nhất được thưởng chuyến câu mực đêm.
Anh em nghe xong mắt sáng rực, lao vào chuẩn bị giáo án như chuẩn bị đi đánh trận.
Người được yêu thích nhất, ngoài sức tưởng tượng, lại chính là Hoàng Anh.
Hôm tôi ghé lớp Địa lý, hắn đang kể chuyện làm nhiệm vụ trên Fansipan mùa đông, nhiệt độ xuống âm, cả thế giới trắng xóa sương muối.
“Đêm đó trời trong nhất đời anh,” hắn nói, giọng trầm trầm, “ngân hà rõ mồn một, như có thể với tay chạm vào. Anh chụp được tấm này.”
Hắn bật ảnh lên màn hình lớn: dải ngân hà rực rỡ trải dài trên đỉnh núi tối đen.
Bọn trẻ đồng loạt “ồ” lên, mắt sáng long lanh.
Ngay cả Bảo Ngọc cũng ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong.
Bé Na thì giơ tay hỏi lia lịa: “Thầy Hoàng Anh ơi, ngân hà có vị gì ạ?”
Hoàng Anh ngẩn ra một giây, rồi cười nhẹ hiếm hoi: “Ngọt lắm, giống kẹo dừa Bến Tre ấy.”
Cả lớp cười ầm lên.
Thầy Hùng dạy Toán thì lại khác.
Ông kể chuyện sống sót trong rừng già: “Muốn biết còn cách trạm cứu hộ bao xa, phải tính góc nghiêng, đo bóng cây, ước lượng bước chân… Sai một ly là đi một dặm.”
Ông vẽ sơ đồ lên bảng, vừa dạy vừa kể chuyện ma rừng, bọn trẻ há hốc mồm nghe, quên cả buồn ngủ.
Cuối giờ, Bé Na chạy tới ôm chân tôi: “Chị giáo quan ơi, thầy Hùng kể chuyện hay lắm ạ!”
Tôi xoa đầu con bé, trong lòng ấm lạ.
Mấy tháng nay, lũ trẻ thay đổi rõ rệt.
Chúng cười nhiều hơn, chạy nhảy nhiều hơn, thậm chí bắt đầu tranh nhau ôm vịt đi phơi nắng.
Khánh Minh là đứa đầu tiên ấp nở thành công chú vịt con.
Khi cái mỏ nhỏ xíu phá vỏ chui ra, cả đám trẻ reo hò như vừa thắng trận lớn.
Tôi phát thưởng theo wishlist chúng từng viết kín trong hộp thư bí mật:
Bé Na được con búp bê tóc dài, Khánh Minh được bộ lego lắp máy bay, Bảo Ngọc được chiếc kính thiên văn nhỏ Thầy Hùng tự chế từ ống nhòm cũ.
Tối đó, cả đám nằm dài trên bãi cỏ, ngắm sao bằng kính thiên văn.
Hoàng Anh chỉ từng chòm sao, kể tên, kể truyền thuyết.
Bé Na nằm cạnh tôi, thì thầm: “Chị giáo quan, lớn lên con muốn làm phi hành gia!”
Tôi cười thầm trong bụng.
Làm sát thủ gì nữa, làm phi hành gia thì có.
Đêm khuya, khi bọn trẻ đã ngủ, tôi ngồi một mình trên bãi đá.
Hoàng Anh lặng lẽ bước tới, đặt bên cạnh tôi ly cà phê sữa đá.
“Tiểu thư…” hắn ngập ngừng, “thuộc hạ thấy mọi người… rất vui.”
Tôi nhìn hắn: “Anh cũng vui chứ?”
Hắn cúi đầu, giọng khẽ: “Vui. Lần đầu tiên… thuộc hạ biết vui là thế nào.”
Tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Gió biển thổi qua, mang theo mùi muối mặn và cả mùi hy vọng.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận