Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 2: Bữa cơm đầu tiên và hồ bơi trá hình

Sáng hôm sau, tôi bước vào nhà ăn.
Mùi thịt luộc nhạt thếch cùng bánh mì khô cứng xộc vào mũi khiến tôi suýt quay ra. Trẻ con mà bắt ăn thế này thì lớn nổi mới lạ.

Tôi gọi đầu bếp lại, đưa ngay thực đơn mới: phở bò tái nạm thơm lừng, bánh cuốn nhân thịt nóng hổi, thêm ly sữa đậu nành ngọt lịm.
Ông chú đầu bếp tròn mắt, tôi liền nghiêm mặt giải thích: “Nuôi dưỡng lòng trung thành từ dạ dày. Để sau này chúng không vì vài đồng bạc lẻ mà bán đứng anh em.”

Ông chú gật đầu lia lịa, ánh mắt sùng bái như vừa nghe thánh chỉ.

Xong việc bếp núc, tôi gọi đội thợ đã bịt mắt đưa tới từ đêm qua.
Họ tưởng mình sắp chết, ai nấy run lập cập. Tôi dẫn họ đi một vòng, chỉ chỗ này làm cầu tuột tre, chỗ kia làm ống trượt lá dừa nước, giữa sân đào hồ bơi vô cực nhìn ra biển.

Đội trưởng xuýt xoa: “Chủ nhân định xây khu nghỉ dưỡng cho trẻ em à?”
Tôi lạnh lùng: “Khu huấn luyện môi trường nước.”
Đội trưởng nuốt nước bọt, không dám nói thêm.

Buổi tập hợp đầu tiên sau bữa sáng ngon lành.
Đám trẻ đứng thẳng tắp, mắt vẫn còn cảnh giác. Bé Na đứng hàng đầu, thấy tôi thì lén vẫy tay, miệng mím lại thành hình trái tim.

Tôi gật nhẹ đầu, dẫn cả đám ra đấu trường.
Đàn vịt bầu đã được thả ra chuồng lớn, lông trắng muốt dưới nắng long lanh.

“Đây là mục tiêu huấn luyện của các con trong ba tháng tới,” tôi nói. “Mỗi đứa chọn một con, hai đứa một tổ. Cuối kỳ tính điểm theo số trứng và tỉ lệ sống sót.”

Cả sân im phăng phắc.
Rồi Bé Na reo lên, ôm chặt một chú vịt con: “Con đặt tên là Bông nha!”
Khánh Minh đứng cạnh, mặt đỏ bừng: “Để anh… để anh nghĩ đã…”

Bảo Ngọc, cô bé đứng cuối cùng mới chọn, ôm chú vịt còn lại, khẽ nói: “Tiểu Ngọc.”

Tôi quan sát Bảo Ngọc từ xa.
Cô bé mười hai tuổi, tóc cắt ngắn, mắt sắc như dao, nhưng ánh nhìn lại trống rỗng đến đáng sợ. Trong ký ức nguyên chủ, đây là “con át chủ bài” tương lai của tổ chức.

Tôi gọi riêng Bảo Ngọc ra góc khuất.
Đám trẻ lập tức căng thẳng, vài đứa lớn hơn vô thức bước lên che chắn.

Bảo Ngọc vẫn bình thản đi theo tôi.
“Thành tích của con luôn đứng đầu,” tôi nói. “Từ hôm nay con sẽ là người quản lý khu chuồng vịt, sắp xếp lịch chăm sóc, phân công công việc, báo cáo cho tôi mỗi tối.”

Tôi đưa cho cô bé một tờ lịch dày đặc: sáng chạy bộ, giờ tự do chơi với vịt hoặc trò chơi đồng đội, trưa ngủ, chiều tiếp tục chăm vịt, tối hoạt động tự chọn.

Bảo Ngọc nhìn tờ giấy, lần đầu tiên ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng.
“Cứ làm theo đây. Tôi bận việc khác, chỉ thỉnh thoảng ghé qua.”

Cô bé mím môi, giọng nhỏ nhưng chắc chắn: “Con làm được ạ.”

Tôi xoa nhẹ đầu Bảo Ngọc, động tác nhanh đến mức chính tôi cũng giật mình.
May mà cảm giác nguy hiểm không xuất hiện. Tôi thầm biện minh: sếp tốt phải biết vẽ bánh.

Buổi tối, tôi gọi riêng Hoàng Anh ra bãi đá ngắm biển.
Gió thổi mạnh, hắn đứng thẳng tắp như cây cột.

“Từ giờ đổi cách gọi tôi,” tôi nói.
Hoàng Anh ngẩn ra: “…Tiểu thư?”

Tôi suýt phì cười: “Thêm tên vào.”
Hắn hoang mang thấy rõ: “Thuộc hạ làm sao dám…”

Tôi hít một hơi sâu, cảm giác như có dây thépẻo siết chặt cổ họng sắp đứt:
“Tên tôi là Minh Thư.”

Tách.
Một tiếng vỡ rất khẽ vang lên trong đầu.
Cảm giác nguy hiểm tan biến một nửa, như vừa được kéo khỏi mặt nước.

Hoàng Anh ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng lí nhí: “…Tiểu thư Minh Thư.”

Tôi cười nhẹ: “Mai mốt cứ gọi đại ca như cũ cũng được.”
Hắn thở phào, nhưng vẫn cố nói thêm: “Thuộc hạ… cũng muốn được gọi tên tiểu thư.”

Tôi nhìn hắn dưới ánh trăng, đôi mắt trong veo đến lạ.
“Tôi biết,” tôi nói. “Cảm ơn anh, Hoàng Anh.”

Gió biển thổi qua, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thực sự đang sống trong cơ thể này.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào