Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Ngày đầu ở đảo Cỏ May

Tôi mở mắt, đầu óc còn choáng váng vì cú xuyên không vừa rồi.
Trước mặt là một sân tập rộng mênh mông, nắng biển chói chang chiếu xuống những tấm bê tông loang lổ. Tôi đang mặc áo sơ mi đen bó sát, đứng giữa đám thuộc hạ cao lớn, ai cũng mặt lạnh như tiền.

Tôi nhớ rất rõ: trước khi “đi”, tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, tối đa từng chửi sếp trong nhóm chat kín.
Giờ đây, tôi lại trở thành thủ lĩnh một tổ chức sát thủ khét tiếng, đang chuẩn bị huấn luyện lứa “sát thủ nhí” tiếp theo.

Quan trọng hơn, ngay khoảnh khắc linh hồn tôi rơi vào cơ thể này, một cảm giác lạnh buốt bóp nghẹt tim:
Nếu tôi phá vỡ hình tượng “đại ca máu lạnh” của nguyên chủ, tôi sẽ chết thật.

“Đại ca, đấu trường đã dựng xong ạ.”
Hoàng Anh, gã cao nhất đám, giọng trầm đều, đứng nghiêm báo cáo. “Đối tác đã chuẩn bị sẵn sư tử, báo hoa mai với trăn khổng lồ. Mai cho lô nào vào trước?”

Tôi suýt phun máu.
Đưa trẻ con đấu với thú dữ? Đứa lớn nhất mới mười hai, đứa nhỏ nhất chưa đầy bốn tuổi!

Tôi im lặng vài giây, cố giữ vẻ mặt không cảm xúc: “Hàng này không đạt tiêu chuẩn của tôi.”
Cảm giác nguy hiểm lập tức tan biến, chứng tỏ vẫn chưa sụp hình tượng.

Hoàng Anh không chút nghi ngờ, chỉ hỏi tiếp: “Vậy đại ca muốn loài gì ạ?”

Tôi vắt óc, nói một hơi: “Phải là loài biết bay, bơi được, lớn nhanh, đẻ sai, dễ nuôi, lại có tính kỷ luật cao.”

Hoàng Anh trầm ngâm một giây: “Cá sấu nước ngọt?”

Tôi mặt không đổi sắc: “Không, là vịt bầu trắng miền Tây.”

Cả thế giới im lặng ba giây.
Hoàng Anh cứng đờ: “…Vâng?”

Tôi tiếp tục bịa lý do nghe cực kỳ cao cấp: “Vịt bầu có nhiều thiên địch, môi trường sống khắc nghiệt, dễ mắc bệnh. Để bọn trẻ học cách tạo môi trường an toàn cho chúng sinh sôi, quan sát thói quen, khiến chúng mất cảnh giác… đó mới là kỹ năng cơ bản của thợ săn thực thụ.”

Hoàng Anh nghe xong, mắt sáng rực như vừa khai ngộ: “Đại ca đúng là nhìn xa trông rộng.”

Tôi thầm thở phào, quay người bỏ đi trước khi hắn kịp hỏi thêm.

Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: phải biến cái trại địa ngục này thành nơi đáng sống trước khi quá muộn.

Tôi đi một vòng, ghi nhớ từng khu vực: phòng biệt giam tối om, bể nước sâu chuẩn bị làm thủy lao, phòng điện giật, phòng tra tấn…
Toàn bộ sẽ được cải tạo: mở cửa sổ lớn, biến bể nước thành hồ bơi trẻ con, phòng tra tấn thành kho dụng cụ kiêm chuồng vịt.

Đang mải tính toán thì nghe tiếng sột soạt rất khẽ sau góc tường.
Tôi quay đầu, thấy một bóng nhỏ xíu giật mình thụt vào góc tối.

Tôi bước tới, một bé gái khoảng ba tuổi đang run lẩy bẩy, má phúng phính, mắt tròn xoe ngấn nước.
Tôi nhận ra ngay, Bé Na, đứa nhỏ nhất trại.

Tôi cố dịu giọng nhưng vẫn phải giữ vẻ lạnh lùng: “Sao con còn ở đây? Đã quá giờ giới nghiêm rồi.”

Bé Na mím môi, giọng lí nhí còn ngọng nghịu: “Anh Khánh Minh… bảo có con vật nhỏ đói bụng… cần thịt… Na sợ chúng ăn anh với các bạn… nên Na mang bánh quy cho chúng…”

Nó xòe bàn tay bé xíu, bên trong là một chiếc bánh quy vỡ vụn.

Ngay sau đó lại có tiếng bước chân lén lút.
Một cậu bé chừng bảy tám tuổi chạy tới, thấy tôi thì mặt cắt không còn giọt máu.
Khánh Minh.

Cậu bé lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh: “Đại ca, là con xúi Bé Na ra ngoài! Mọi lỗi lầm con xin chịu hết, xin đừng phạt em!”

Bé Na thấy anh “nguy hiểm” thì vội chạy tới, cố khoa tay giải thích: “Không phải đâu ạ… Na tự đi… giáo quan phạt Na đi…”

Tôi thở dài trong lòng.
Hai đứa nhỏ này nghe đồn mai phải đấu thú dữ, sợ Bé Na bị ăn thịt trước nên mới lén cho “thú dữ” ăn bánh.

Tôi lạnh giọng: “Đứng lên. Cả hai theo tôi nhận phạt.”

Bé Na nghe thấy “cùng nhận phạt” thì lập tức vui vẻ nắm tay Khánh Minh.
Khánh Minh tuy sợ nhưng vẫn cố che chắn cho em.

Tôi dẫn hai đứa đến khu đấu trường vừa được dựng tạm.
Hoàng Anh đang chỉ đám thuộc hạ bê từng lồng vịt bầu trắng muốt xuống, ai nấy mặt nghiêm túc như đang tiếp nhận vũ khí hạng nặng.

Thấy tôi, cả đám đồng thanh: “Đại ca!”

Tôi hờ hững gật đầu, chỉ Bé Na và Khánh Minh: “Hai đứa vi phạm nội quy, tôi phạt chúng.”

Hoàng Anh gật đầu kiểu “đại ca anh minh”, lập tức dẫn người tránh xa.

Trước mặt hai đứa trẻ giờ là cả một đàn vịt bầu lông trắng như tuyết, kêu cạp cạp đòi ăn.

Khánh Minh hoàn toàn hóa đá.
Bé Na thì mắt sáng rực, suýt nữa nhào tới ôm.

Tôi cố tình nghiêm mặt: “Bé Na nói muốn cho thú dữ ăn no để chúng không ăn các con, đúng không?”
Tôi chỉ đàn vịt: “Phạt hai đứa tối nay phải chăm chúng thật tốt, cho ăn vừa đủ, không được để đói cũng không được để no căng, phải giữ cho chúng vui vẻ để mai còn huấn luyện.”

Khánh Minh: “…???”

Bé Na lại reo lên, vội vàng gật đầu lia lịa: “Dạ! Na sẽ chăm chúng thật tốt ạ!”

Tôi bổ sung thêm một câu: “Tôi sẽ ngồi đây giám sát. Nếu tôi thấy lười biếng, ngày mai phải tắm cho từng con.”

Bé Na ôm ngay một chú vịt con vào lòng, cười toe toét.
Khánh Minh ngẩn người hồi lâu, cuối cùng khẽ thở ra, khóe miệng cũng cong lên một chút.

Tôi ngồi xuống ghế đá, gió biển đêm mát rượi thổi qua.
Đàn vịt bầu kêu cạp cạp, hai đứa trẻ thì lăng xăng chạy đi lấy cám.

Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, tôi cảm thấy trái tim mình thực sự còn đập.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào