Chương 3: Tiệc Dê Dưới Nhà Sàn
Ngày chị tôi bị lôi ra mổ, cả làng Hương Thủy tụ tập trên nhà sàn lớn. Ánh đèn pin lập lòe, tiếng cười nói rôm rả, chén bát va chạm leng keng, như thể đang mở hội giữa đêm mưa phùn. Họ hàng, láng giềng, ai nấy mặt mày hớn hở, chờ đợi bữa tiệc thịt dê phúc hứa hẹn chữa bách bệnh.
Cha và bà nội, mắt sáng ngời, chuẩn bị nồi đồng lớn, lửa cháy rực dưới sàn gỗ. Chị tôi, giờ đã hóa thành dê hoàn toàn, lặng lẽ bước ra khỏi chuồng tre. Kỳ lạ thay, chị chẳng chống cự, chỉ ngẩng đầu, đôi mắt ngang lạnh lẽo quét qua từng người, như muốn ghi nhớ mọi gương mặt. Tôi đứng nép góc, tim thắt lại, cảm giác như chị không còn là chị nữa, mà là một thứ gì đó xa lạ, không thuộc về nhân thế.
Họ trói chị, cắt cổ, lột da, xẻ thịt, mọi động tác thuần thục như đã chuẩn bị từ lâu. Mùi máu tanh xộc lên, hòa lẫn khói củi, khiến tôi buồn nôn. Nồi canh dê bốc hơi nghi ngút, được chia ra từng bát lớn. Dân làng ăn ngấu nghiến, miệng bóng nhẫy mỡ, xuýt xoa:
"Thơm quá, thơm đến mê hồn!"
Nhưng với tôi, thứ mùi ấy chẳng khác gì xác thối, nồng nặc đến mức nước mắt tôi chảy ròng, chạy ra góc nhà sàn nôn thốc nôn tháo. Bảo Khang, thằng em trai cha dẫn về từ người đàn bà khác, mặc áo mới, cầm khúc xương dê gặm nhồm nhoàm. Nó tiến đến, ném mẩu xương vào đầu tôi, hất hàm:
"Đồ ranh con, hôm nay tao vui, thưởng mày khúc xương, còn không mau quỳ xuống nhặt!"
Tôi siết chặt tay, không đáp, chỉ lườm nó. Bất chợt, cánh cửa nhà sàn bật tung, một cụ già gầy guộc, áo vá chằng chịt, chống gậy trúc xông vào. Đôi mắt cụ trừng trừng, đầy kinh hãi, giọng run rẩy hét lớn:
"Bọn ngu xuẩn! Đây là cái bẫy chết người! Thứ đó không phải dê phúc, mà là lệ quỷ! Cả làng sẽ toi mạng!"
Mọi người ngừng ăn, quay lại nhìn cụ. Thầy cúng Tâm đứng bật dậy, ném bát xuống sàn, sấn tới túm cổ áo cụ, gầm lên:
"Lão ăn mày từ đâu chui ra, dám phá đám? Muốn xin miếng thịt thì cút đi, loại như lão chẳng xứng!"
Dân làng cười ầm, kẻ mắng chửi, kẻ xua đuổi cụ như đuổi thú hoang. Nhưng cụ chẳng màng, vẫn gào lên:
"Người làm sao hóa dê được? Tất cả là ảo ảnh! Ai ăn thịt đó sẽ chết! Đừng để chạm vào nhau, dù chỉ là một sợi tóc!"
Cha tôi, mặt đỏ gay, vung gậy đánh cụ, lùa cụ ra ngoài. Tôi nép trong góc, lòng bồn chồn. Bỗng dưng, một làn sương mỏng từ đâu kéo đến, lượn lờ quanh nhà sàn. Tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng linh cảm chẳng lành khiến tôi run rẩy.
Bảo Khang lại gần, cười khẩy, toan đá tôi. Tôi bật dậy, xô mạnh nó ngã lăn ra sàn, rồi lao ra cửa, chạy theo cụ già. Tôi không tin lời cụ hoàn toàn, nhưng ánh mắt chị lúc bị mổ, lạnh lẽo như băng, cứ ám ảnh tôi, như muốn dẫn tôi đến một sự thật kinh hoàng.
Tôi chạy đến bờ suối đầu làng, nơi mưa phùn giăng kín. Cụ già đứng đó, bóng lưng gầy guộc run run. Thấy tôi, cụ xoay lại, đôi mắt đầy khiếp đảm:
"Cháu... tin lời ta sao?"
Tôi gật đầu, hơi thở dồn dập. Cụ thở dài, giọng khàn khàn:
"Tám mươi năm trước, làng này gọi là Hương Thủy. Có hai cha con lạc đường đến đây, cha tên Quốc Hùng, con gái tên Minh Thư. Họ giúp dân làng đuổi sâu bọ, cứu mùa màng. Nhưng rồi, họ phát hiện bí mật đen tối của nơi này – buôn người, tra tấn, giết chóc. Họ trốn đi, mang theo một người phụ nữ bị bắt cóc, nhưng bị dân làng bắt lại, hành hình dã man."
Cụ ngừng lại, mắt mờ đi như chìm vào cơn ác mộng:
"Minh Thư bị hành hạ đến chết, thân xác bị chặt nát, đốt thành tro. Oán khí của cô ấy hóa thành lệ quỷ, lang thang trong làng, dùng ảo ảnh lừa mọi người, từng bước lấy đi thân thể và trái tim họ. Giờ, cô ấy chỉ cần đủ một trăm trái tim để tái sinh!"
Tôi cau mày, cắt lời:
"Ý cụ là... chị tôi không phải chị tôi, mà là Minh Thư? Sao cô ấy lại làm thế với chị tôi?"
Cụ trừng mắt, giọng gắt gao:
"Cháu không hiểu sao? Thứ trong chuồng không phải chị cháu! Đó chỉ là oán khí của Minh Thư, lừa cả làng ăn thịt để chiếm lấy tim họ!"
Một cơn gió lạnh thổi qua, tôi rùng mình, lông tóc dựng đứng. Tôi run giọng hỏi:
"Vậy... giờ phải làm gì?"
Cụ ôm đầu, lẩm bẩm:
"Chỉ còn một cách – tìm thân xác mới của Minh Thư trước khi cô ta đủ trăm trái tim, rồi thiêu hủy nó!"
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận