Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 5: Người Mẹ Trên Vai

Bình minh vừa ló dạng sau tầng mây xám, bà Ba đã lôi tôi dậy.
Bà ta bê một thùng nước nóng hổi, xà phòng thơm nức, bàn chải cứng ngắc.
Quần áo tôi bị lột sạch, ném vào góc nhà như giẻ lau.

Bà Ba chà xát da tôi đến đỏ ửng, vừa chà vừa lẩm bẩm:
“Phải sạch sẽ thơm tho, ông Hoàng thích hàng nguyên gói.”

Xong xuôi, bà ta ném cho tôi một chiếc áo dài mỏng dính màu trắng, vải mỏng đến mức ánh sáng chiếu qua cũng thấy hết.
Mấy gã đàn ông trong làng đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm, mắt sáng rực như chó đói.
Ông Ba gằn giọng:
“Theo lệ cũ, ông lớn xài trước, tụi bây chờ lượt.”

Chiếc xe địa hình đen bóng dừng trước sân.
Ông Hoàng bước xuống, vest phẳng phiu, giày da bóng loáng, mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi.
Bà Ba cười nịnh nọt, đẩy tôi về phía trước:
“Ông Hoàng, hàng mới nguyên, da trắng tóc dài, đảm bảo ngài ưng ý.”

Ông Hoàng gật đầu hài lòng, vẫy tay bảo dẫn tôi vào căn nhà ngói giả cổ giữa làng – ngoài cũ kỹ, trong toàn đồ gỗ lim, vàng bạc đầy nhà.

Vừa đóng cửa phòng, ánh mắt ông Hoàng đã dán chặt vào tôi.
Nhưng mắt tôi lại dán chặt vào bóng đen đang bấu víu trên vai ông – một con ác quỷ nữ, mặt méo mó vì oán hận, tóc rối bù, mắt đỏ ngầu.
Cô ta gầm gừ không thành tiếng, bị sợi bùa hộ mệnh xanh ngọc trên cổ ông Hoàng khóa chặt.

Tôi nhận ra ngay: đồng loại.
Cô ta còn giữ ký ức người sống, còn tôi thì trống rỗng.
Tôi phải giúp cô ta.

Ông Hoàng tiến lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi.
Tôi lùi một bước, mỉm cười duyên dáng:
“Ông vội thế chẳng thú vị chút nào. Chúng ta chơi một trò đi đã.”

Ông Hoàng nhướn mày, hứng thú:
“Trò gì?”

Tôi lấy từ trong tóc ra chiếc vòng cổ hình trăng bạc – món đồ tôi tìm thấy trong lớp da này, luôn giấu kỹ.
“Chúng ta mỗi người chọn một món đồ quan trọng nhất với mình, đưa cho đối phương giữ.
Người đoán đúng chỗ giấu của đối phương trước sẽ thắng, và được ra lệnh cho kẻ thua một việc… bất cứ việc gì.”

Tôi nháy mắt.

Ông Hoàng cười lớn tiếng cười, cởi nhẫn vàng đưa cho tôi:
“Được, chơi thì chơi.”

Tôi giấu nhẫn vào tóc mai.
Ông Hoàng giấu bùa hộ mệnh vào túi áo trong, nghĩ tôi không thấy.

Chỉ vài phút sau tôi đã tìm ra bùa hộ mệnh.
Ông Hoàng vờ ngạc nhiên:
“Giỏi lắm. Giờ cô muốn tôi làm gì?”

Tôi giả vờ suy nghĩ, rồi thì thầm:
“Em nghe nói… món đồ quan trọng nhất của đàn ông trưởng thành chính là bùa mẹ cho.
Sao ông lại giấu kỹ thế? Không tin mẹ nữa à?”

Ông Hoàng cười khẩy:
“Đồ của mẹ tôi ngày xưa, giờ có cũng như không.”

Con ác quỷ trên vai ông đột nhiên chuyển sang vai tôi.
Tôi nhường cơ thể ngay lập tức.
Gương mặt tôi méo mó của bà mẹ hiện lên, giọng the thé vang vọng trong đầu ông Hoàng:

“Thằng bất hiếu!
Mẹ bán thân ngoài chợ nuôi mày ăn học, mày trả ơn mẹ bằng cách đi chơi gái khắp nơi?
Tiền mẹ để lại cho mày cưới vợ, mày đem đi bao đứa khác!
Mày còn mặt mũi đeo bùa của mẹ à?”

Ông Hoàng mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống:
“Mẹ… con sai rồi… con không dám nữa… con đốt vàng mã cho mẹ ngay…”

Con ác quỷ gầm lên:
“Trả bùa đây! Mẹ cần đi đầu thai!”

Ông Hoàng run rẩy tháo bùa, đưa ra.

Khoảnh khắc ông buông tay, con ác quỷ lao vọt ra, miệng há to như cái giếng.

Ông Hoàng chỉ kịp hét một tiếng, đã ngã ngửa, mắt trợn ngược.

Con ác quỷ hút sạch tinh huyết, rồi chui tọt vào lớp da ông Hoàng.
“Ông Hoàng” đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, nhìn tôi cười nham hiểm:
“Ngọt lắm. Giờ thì… chúng ta cùng ăn buffet.”

Bà Ba nghe tiếng động chạy vào, thấy ông Hoàng bình an thì thở phào:
“Con nhỏ này hầu hạ ông chu đáo chứ?”

“Ông Hoàng” tát bà Ba một phát vang trời:
“Bà nói nhiều quá.”

Rồi quay sang tôi, ánh mắt tình tứ:
“Ánh Mai rất hợp gu tôi.”

Bà Ba ôm mặt, không dám ho he.

Ông Hoàng” nói tiếp, giọng lạnh lẽo:
“Khoản tiền lần này các người đưa trước cho làng Hòa đi.
Tôi nghe nói Ánh Mai vốn là con dâu làng Bình, làng Hòa còn xây miếu thờ cho tôi nữa cơ mà.”

Ông Ba giận tím mặt:
“Mẹ kiếp! Lão Năm khốn nạn!”

Bà Ba gật gù:
“Đi, đi tính sổ với tụi nó!”

Họ kéo nhau sang làng Hòa, tôi và “ông Hoàng” lặng lẽ bám theo.

Làng Hòa quả có miếu thờ tổ trên đồi, kết giới pháp sư vẫn còn lưu lại.
Chúng tôi không bước vào được, chỉ đứng ngoài nhìn.

Ông Năm chối bay chối biến.
Ông Ba nổi khùng, dẫn người phá miếu.

Kết giới vỡ tan.

Hai bên lao vào đánh nhau như chó dại, gậy gộc, dao rựa vung tứ tung.

“Ông Hoàng” khẽ niệm chú, phóng đại oán hận ghen tị của cả hai làng lên gấp bội.

Máu chảy thành sông.

Tiếng kêu la thảm thiết vang khắp núi rừng.

Khi mặt trời lên cao, mọi người mới bừng tỉnh.

Ông Ba đầu vỡ toác.

Bà Ba cổ đứt lìa.

Ông Năm ngực cắm dao.

Còn lại chỉ là tiếng khóc than và xác người la liệt.

Chúng tôi bước ra từ bóng tối, no nê máu thịt.

Con ác quỷ trong lớp da ông Hoàng thì thầm bên mộ phần sau núi:
“Tôi là oán khí của tất cả các chị em… Giờ tôi đã báo thù xong rồi.”

Tôi hít một hơi khói hương từ nén nhang cô ta thắp, ký ức đột nhiên ùa về như thác lũ.

Tôi chính là Ánh Mai.

Lớp da này là của tôi.

Tôi đã từng bị bán, bị hành hạ, bị giết chết, rồi hóa thành quỷ.

Pháp sư đã xóa ký ức tôi để thanh tẩy, nhưng oán hận vẫn còn.

Tôi tìm thấy Thúy Vy trong nhà ông Năm.

Cô ta đang ngồi tẩy não một cô gái mới.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Thúy Vy quay đầu, mặt trắng bệch:
“Ánh… Ánh Mai… sao cậu… sao cậu vào được đây?”

Tôi mỉm cười, từ từ tuột khỏi lớp da người.

Trong tiếng hét kinh hoàng của cô ta, tôi hút cạn sinh mệnh.

Cô gái mới run rẩy hỏi:
“Chị… chị là ai?”

Tôi nhớ lời Lan Hương từng nói, bèn đáp:
“Chị là thần tiên.”

Cô ấy tin ngay, quỳ xuống lạy.

“Ông Hoàng” chạy đến, giọng hớt hải:
“Pháp sư sắp tới rồi! Chạy thôi!”

Chúng tôi lao ra khỏi làng.

Tiếng chuông chùa cổ vang lên từ xa, quen thuộc đến rợn người.

Pháp sư đã đến.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào