Chương 6: Đường Về Nhà
Tôi và “ông Hoàng” đứng chết trân giữa con đường đất đỏ loang lổ máu.
Pháp sư bước ra từ màn sương sớm, áo nâu sồng ướt sương, tay cầm chuỗi hạt gỗ.
Ông không cầm kiếm gỗ đào nữa, chỉ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa mệt mỏi.
“Ta từng giúp hai làng này một lần,” giọng ông trầm như tiếng chuông chùa cổ.
“Chúng hứa sẽ dừng lại. Nhưng lòng tham không bao giờ no.”
Ông đã thu phục được ác quỷ mới sinh… nhưng ta cố tình để lại một khe hở nhỏ trên kết giới.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt như xuyên thấu cả trăm lớp da người tôi từng mặc.
“Ta muốn xem, nếu không có ký ức oán hận, ngươi sẽ chọn làm người hay làm quỷ.”
Tôi cúi đầu.
Hóa ra mọi chuyện từ đầu đến cuối đều nằm trong bàn tính của ông.
Pháp sư khẽ thở dài, ném chiếc vòng cổ hình trăng bạc về phía tôi.
Tôi bắt lấy – món quà bố tặng ngày sinh nhật mười tám tuổi, thứ duy nhất tôi còn giữ được khi bị bán đi.
“Giữ cho kỹ. Nó sẽ dẫn con về nhà.”
Ông quay lưng, bóng áo nâu khuất dần trong sương:
“Ân oán đã xong. Nếu còn tái phạm, ta sẽ không nương tay nữa đâu.”
Xác đàn ông chúng tôi ăn thịt lần lượt hiện ra trước miếu thờ tổ đã bị phá nát.
Pháp sư dùng pháp thuật tạo ra chúng, vết thương giống hệt như bị dao rựa chém, xẻng đập – đủ để cảnh sát kết luận là hỗn chiến giữa hai làng.
Lan Hương dẫn đoàn cảnh sát từ tỉnh về đến nơi.
Gia đình cô ấy có ô dù lớn, chỉ một cú điện thoại đã điều động được cả đội đặc nhiệm.
Họ nhìn cảnh tượng trước mắt mà chết lặng: xác người la liệt, đàn ông làng Bình và làng Hòa, phụ nữ thì không ai xây xát.
Lan Hương quỳ xuống trước tôi, nước mắt giàn giụa:
“Thần linh… con tìm được Người rồi…”
Tôi đỡ cô ấy dậy, thì thầm:
“Về nhà đi. Đừng quay lại đây nữa.”
Kim Liên – cô gái mới được cứu – cũng quỳ theo, miệng lẩm bẩm cầu khấn.
“Ông Hoàng” bị còng tay đưa đi vì hàng loạt vụ tham ô, nhận hối lộ, buôn người.
Tòa tuyên án tử hình.
Nhưng đêm trước ngày thi hành án, linh hồn ác trong lớp da ông ta đã trốn thoát, bay về nghĩa địa hoang sau núi, cúi đầu trước những nấm mộ vô danh của các chị em đã bị bán đến đây.
Cô ta thì thầm trong gió:
“Các chị yên nghỉ. Em đã báo thù xong rồi.”
Còn tôi men theo chiếc vòng cổ hình trăng, đi suốt ba ngày ba đêm qua rừng sâu núi thẳm.
Mùi khói bếp, mùi mẹ nấu cơm, mùi bố hong khô thuốc lào cuối cùng cũng ùa vào mũi.
Bố mẹ tôi vẫn đứng ở đầu ngõ như hai mươi năm trước, tóc đã bạc trắng, mắt mờ đục vì khóc.
Mẹ nhìn tôi, run run gọi:
“Ánh Mai… con về rồi sao?”
Tôi gật đầu, nước mắt lần đầu tiên tiên rơi xuống từ khi thành quỷ.
Lan Hương và Kim Liên cùng những người phụ nữ được cứu khác góp tiền xây cho tôi một ngôi miếu nhỏ bên suối đầu làng cũ.
Họ gọi tôi là Thần Núi, là Thánh Cô, là Người Mẹ Báo Oán.
Mỗi lần có cô gái bị bán, bị đánh, họ lại thắp hương khấn tôi.
Khói hương bay lên, sức mạnh của tôi càng ngày càng lớn, đủ để lang thang trong đêm mà không pháp sư bình thường nào phát hiện.
Tôi không còn phải trốn nữa.
Tôi đã có nhà để về.
Và có cả một ngôi miếu để ở.
Hết.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận