Chương 3: Lưới Rừng Sâu
Chúng tôi chạy suốt đêm qua rừng rậm, chân trần đạp lên lá mục và gai góc.
Lan Hương thở hổn hển nhưng không dám dừng, tay vẫn nắm chặt tay tôi như sợ tôi tan biến.
Mưa rừng tạnh dần, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ tán lá và mùi nhựa thông nồng nặc.
Bình minh ló dạng sau dãy núi, ánh sáng vàng nhạt len qua sương mù.
Lan Hương nằm vật ra giữa con đường đất đỏ, chặn một chiếc xe máy kéo đang lạch cạch chạy tới.
Người lái xe phanh gấp, mặt tái mét bước xuống.
Tôi nhận ra ngay – ông ta là bạn cũ của pháp sư, bát tự nhẹ tênh, chuyên chở hàng lên chùa cổ.
Mùi nhang đèn trên người ông ta xộc vào mũi tôi như lời cảnh cáo.
Tôi lùi ngay vào bụi rậm, hiện nguyên hình thành bóng đen rồi tan biến.
Lan Hương quay đầu tìm tôi, giọng thì thầm như khấn:
“Thần linh không muốn lộ mặt trước người thường… Con sẽ mãi nhớ ơn Người.”
Tôi không đáp.
Tôi chỉ lặng lẽ theo dõi từ xa, chờ chiếc xe máy kéo khuất bóng mới dám hiện lại.
Rừng núi yên ắng lạ thường sau mấy tuần mưa lũ.
Tôi lang thang không đích, bụng vẫn no căng máu thịt bà Tư nên chưa đói.
Bỗng một tiếng kêu yếu ớt vang lên từ bụi cây:
“Cứu… cứu với… bà bị trật chân…”
Một bà cụ áo nâu sồng đang ngồi bệt dưới gốc đa, giỏ thuốc vương vãi đầy lá rừng.
Tôi tiến lại gần, dìu bà đứng dậy.
Bà cụ chỉ đường về căn chòi lá cách đó không xa, giọng ngọt như mật:
“Con gái tốt bụng quá… bà nấu nước lá cho con uống ấm người…”
Tôi đỡ bà vào chòi, đặt ngồi lên chõng tre.
Bà bảo tôi đun nước, tôi vừa quay lưng đi lấy củi thì cảm thấy một lực kéo mạnh sau lưng –
một tấm lưới săn thú giăng sẵn từ trần nhà rơi xuống, quấn chặt lấy tôi như con mồi.
Mùi thuốc mê từ lưới xộc lên nồng nặc.
Tôi vùng vẫy nhưng lớp da người hạn chế sức mạnh, ý thức lại dần mơ hồ.
Khi tỉnh dậy, tôi đã bị trói gô lại giữa sân làng Bình.
Ông Ba và bà Ba đứng đó, mặt hả hê như vừa thắng lớn.
Bà cụ hái thuốc – hóa ra là vợ ông Ba – đang khoe khoang:
“Bà đây bày lưới từ sáng, biết ngay con nhỏ này mềm lòng mà dính bẫy!”
Dân làng cười ran:
“Vợ chồng lão Ba đúng là một cặp trời sinh!”
“May mà bà ấy lanh lợi, không thì hàng xịn chạy mất dép rồi.”
Ông Ba quay sang tra hỏi tôi:
“Gia đình bà Tư đâu? Sao chỉ thấy mình mày? Con đĩ Lan Hương lại kéo mày trốn chứ gì?”
Tôi im lặng không đáp.
Trong lòng chỉ nghĩ đến đàn gà chắc đã no căng hai tấm da người.
Bà Ba cười khẩy:
“Chắc bà Tư tham quá, muốn bán riêng nuốt tiền. Về tao phải tính sổ với mụ.”
Họ nhốt tôi vào căn buồng cũ cạnh chuồng gà.
Xích sắt lại siết chặt cổ chân.
Bé Ngốc – đứa trẻ khờ trong làng – bất ngờ lao ra từ góc tối, mặt lem luốc, miệng lảm nhảm:
“Gà… gà ăn áo… ăn hết áo người rồi… máu me tùm lum…”
Nó chỉ tay lung tung vào chuồng gà, mắt trắng dã.
Ông Ba tung một cái tát khiến bé Ngốc ngã lăn, nhưng nó vẫn lẩm bẩm:
“Gà ăn người… gà ăn người…”
Bà Ba nhăn mặt đá thêm một cái:
“Thằng nhỏ khùng này lại chạy lung tung! Bảo trói nó vào cột nhà cơ mà?”
Tôi bị đẩy vào góc tối, xích dài đủ để nằm.
Ánh đèn dầu hắt qua khe cửa chiếu lên tường tre –
hàng loạt cái tên được khắc bằng móng tay, xiêu vẹo, tuyệt vọng:
Cứu tôi.
Tôi là Lan Hương.
Tôi là Minh Thư.
Tôi là Ngọc Ánh.
Tôi là…
Và rất nhiều tên khác, chằng chịt như mạng nhện.
Tôi đưa tay sờ qua những vết khắc.
Lạnh buốt.
Như chính số phận của tấm da tôi đang mặc.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận