Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 3: Video và lời đe dọa

Tôi về đến nhà, ném túi xách lên ghế sofa rồi nằm vật ra giường.
Cơn mệt mỏi vì thai nghén dâng lên, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với những gì vừa xảy ra.
Minh Hoàng không tin tôi mang thai.
Lại một lần nữa, những hiểu lầm từ quá khứ khiến anh nghi ngờ mọi thứ.
Tôi sờ bụng, thì thầm: “Con yêu, bố con sẽ sớm chấp nhận con thôi. Mẹ hứa đấy.”

Buổi chiều hôm đó, tôi nhận được lời mời kết bạn trên Zalo từ một số lạ.
Tôi mở ra xem, hóa ra là Kim Liên.
Ngay lập tức, ả gửi một tấm ảnh chụp màn hình – bản nháp đơn ly hôn trong máy tính của Minh Hoàng.
Tiếp theo là tin nhắn thoại dài ba mươi giây:
“Chị dâu, em đã bảo rồi mà, anh Minh không còn tình cảm với chị đâu. Nếu chị biết điều thì ký đi, đừng đòi hỏi gì cả. Bằng không, em sẽ khiến chị hối hận.”

Tôi cười nhạt, lưu lại toàn bộ tin nhắn rồi chặn luôn số đó.
Nhưng chưa kịp nghĩ gì thêm, điện thoại rung liên hồi.
Mở mạng xã hội, tôi thấy một đoạn video đang lan truyền chóng mặt: cảnh tôi dội trà sữa lên người Kim Liên ở hành lang công ty.
Video bị cắt ghép khéo léo, chỉ giữ phần tôi đổ trà sữa, không có cảnh ả tự hất lên mình trước.
Bình luận bên dưới toàn chửi rủa tôi là “vợ ghen tuông điên loạn”, “bà chằn lửa phá hoại công ty chồng”.
Cổ phiếu Hoàng Minh bắt đầu tụt dốc.

Tôi tắt điện thoại, nằm im lặng.
Không sao, tôi đã chuẩn bị trước.
Khi ở phòng pha trà, tôi đã bí mật bật ghi âm trên điện thoại, ghi lại toàn bộ cuộc chạm trán.
Bao gồm cả phần ả tự hất trà sữa và lời đe dọa ngầm.
Tôi gửi file ghi âm cho Minh Hoàng kèm tin nhắn: “Anh xem đi. Em không làm gì sai.”

Chưa đầy một giờ sau, Minh Hoàng gọi video call.
“Lan Anh, anh xin lỗi. Là anh hiểu lầm em.”
Giọng anh hối hận, mắt đỏ hoe.
“Anh đã xem ghi âm rồi. Cô ta… đúng là rắn độc. Anh sẽ xử lý.”

Tôi gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Em biết. Nhưng công ty sao rồi? Video lan truyền thế kia…”
“Anh lo được. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi, đừng lên mạng nữa. Thai nhi cần mẹ bình an.”

Anh biết chuyện thai thật rồi?
“Sao anh…”
“Anh đến bệnh viện xác nhận. Bác sĩ bảo em cần giữ gìn sức khỏe, ba tháng đầu tránh xúc động mạnh.” Anh mỉm cười qua màn hình. “Anh sắp làm bố rồi. Cảm ơn em, Lan Anh.”

Tôi bật khóc.
Nước mắt cứ thế trào ra, nhưng là nước mắt hạnh phúc.
“Em mới phải cảm ơn anh, vì đã tin em lần nữa.”

Tối hôm đó, Minh Hoàng tổ chức buổi họp trực tuyến công khai trên fanpage công ty.
Anh đăng tải video đầy đủ từ camera hành lang, kèm file ghi âm tôi gửi.
Dư luận đảo chiều ngay lập tức.
Từ chửi tôi, chuyển sang lên án Kim Liên là “kẻ tiểu tam gian xảo”, “lợi dụng công ty để quyến rũ sếp”.
Cổ phiếu bắt đầu hồi phục.

Sáng hôm sau, Minh Hoàng về nhà sớm, ôm theo bó hoa hồng tươi và hộp bánh kem yêu thích của tôi.
“Anh sa thải cô ta rồi. Nhân sự đang làm thủ tục. Còn lời đe dọa trong tin nhắn, anh sẽ kiện ra tòa.”

Tôi ôm anh, thì thầm:
“Em không muốn gặp lại cô ta nữa. Nhưng anh… anh có định ly hôn thật không?”
Anh lắc đầu: “Đó chỉ là lúc anh giận. Giờ anh nhận ra, mọi hiểu lầm đều từ áp lực bên ngoài. Họ hàng anh, rồi Kim Liên… Anh sẽ bảo vệ em và con tốt hơn.”

Tôi kể cho anh nghe về “giấc mơ” kiếp trước – cách Kim Liên hại tôi và con, cách anh hối hận muộn màng.
Anh lắng nghe, rồi siết chặt tay tôi:
“Sẽ không có chuyện đó xảy ra. Anh hứa.”

Một tuần sau, tòa án triệu tập.
Bằng chứng đầy đủ: video, ghi âm, tin nhắn đe dọa.
Kim Liên bị kết án tội vu khống và quấy rối, phải bồi thường thiệt hại cho công ty.
Minh Hoàng còn lén dùng quan hệ, đảm bảo ả không dễ dàng ra tù sớm.

Từ đó, dòng bình luận xanh lè không còn xuất hiện nữa.
Tôi thở phào.
Nhưng tôi vẫn muốn gặp ả một lần cuối, để kết thúc mọi thứ.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

4 chương

Không tìm thấy chương nào