Chương 4: Kết thúc oan nghiệt
Tôi lén lút rời khỏi nhà vào một buổi sáng nắng đẹp ở Sài Gòn, khi Minh Hoàng đang bận họp trực tuyến với đối tác.
Anh ấy dạo này bám dính lấy tôi như sam, cứ hở ra là hỏi han sức khỏe, thậm chí còn đòi đưa đi làm hàng ngày nếu có thể.
Nhưng tôi không phiền, vì những khoảnh khắc ấm áp ấy chính là điều tôi đã đánh mất ở kiếp trước.
Hôm nay, tôi cần gặp Kim Liên lần cuối – ở nhà tù địa phương ngoại ô thành phố.
Tôi muốn nhìn tận mắt kết cục của ả, để khép lại mọi ân oán.
Sau phiên tòa, ả bị giam ngay lập tức.
Tôi hẹn trước qua điện thoại, ngồi chờ trong phòng thăm phạm nhân với tâm trạng phức tạp.
Cuối cùng, Kim Liên được dẫn ra, gầy guộc đến mức không nhận ra, tóc tai rối bù, mắt đỏ hoe đầy thù hận.
“Cô đến để cười nhạo tôi à?” Giọng ả khàn khàn, không còn vẻ đáng thương giả tạo nữa.
Tôi lắc đầu, ngồi thẳng lưng:
“Không. Tôi đến để nói rằng, từ đầu, cô đã chọn sai cách. Cuộc sống của tôi và Minh Hoàng không phải trò chơi cho cô chen chân.”
Ả cười khẩy, ánh mắt lóe lên điên dại:
“Tôi mới là nữ chính đích thực! Minh Hoàng phải thuộc về tôi! Cô chỉ là vật cản thôi!”
Tôi mỉm cười lạnh:
“Nữ chính? Cô bị mấy dòng bình luận ảo tưởng kia lừa đến điên rồi sao? Tôi là vợ anh ấy, và giờ đây, chúng tôi sắp có con.”
Ả trừng mắt nhìn bụng tôi, nơi tôi vô thức đưa tay che chắn:
“Không thể nào! Đứa bé đó… giá mà nó biến mất thì mọi thứ sẽ khác!”
Tôi đứng dậy, giọng kiên định:
“Nó sẽ lớn lên bình an, bên cạnh bố mẹ. Còn cô… hãy suy nghĩ về những gì mình gây ra đi.”
Khi tôi quay lưng rời đi, tôi nghe rõ giọng ả lầm bầm với hệ thống vô hình:
“Hệ thống, có cách nào làm cái thai kia mất đi không? Chắc chắn Minh Hoàng vì đứa con nên mới bỏ rơi tôi!”
“Chủ nhân, hảo cảm hiện tại là zero. Nhiệm vụ thất bại hoàn toàn.”
“Trong vòng bảy ngày, hệ thống sẽ xóa bỏ linh hồn chủ nhân vĩnh viễn.”
“Không! Cho tôi cơ hội nữa đi! Tôi van xin đấy!”
Tôi rùng mình, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mắn thay, hệ thống kia không có sức mạnh thật sự để hại con tôi.
“Xóa linh hồn” – có lẽ đó là hình phạt cuối cùng cho kẻ thất bại như ả.
Ra khỏi cổng tù, tôi giật mình thấy Minh Hoàng đang đứng dựa vào xe hơi, tay cầm một hộp quà nhỏ.
“Sao anh biết em ở đây?”
Anh mỉm cười, bước tới:
“Em nghĩ anh không đoán được à? Vợ anh giờ thông minh lắm, nhưng anh vẫn là chồng em mà.”
Tôi cười trừ, leo lên xe.
Anh lái về nhà, nhưng dừng lại ở một công viên ven sông Sài Gòn, nơi chúng tôi từng hẹn hò hồi sinh viên.
“Em đừng gặp loại người đó nữa. Không đáng để ảnh hưởng sức khỏe.”
Tôi gật đầu:
“Em chỉ muốn chấm dứt thôi. Giờ thì hết thật rồi.”
Anh mở hộp quà, bên trong là một chiếc vòng cổ bạc hình trái tim lồng ghép tên hai chúng tôi và một khoảng trống nhỏ cho tên con.
“Quà tha thứ muộn màng. Anh hứa sẽ không để em chịu khổ nữa. Từ nay, chỉ có hạnh phúc thôi.”
Tôi ôm anh, nước mắt lăn dài:
“Em yêu anh, Minh Hoàng. Và con chúng ta sẽ lớn lên trong tình yêu ấy.”
Ánh nắng chiều rọi xuống sông, lấp lánh như hy vọng mới.
Cuối cùng, tôi đã thắng – không phải bằng thù hận, mà bằng tình yêu và sự kiên cường.
[Hết]
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận