Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 2: Trà sữa và sự thật

Tôi dừng xe trước căn hộ chung cư ở quận Bình Thạnh, tắt máy, quay sang nhìn Minh Hoàng vẫn còn hơi lảo đảo trên ghế sau.
“Anh xuống được không, hay để em dìu?”
Anh không đáp, chỉ đưa tay ôm eo tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi, giọng khàn khàn:
“Lan Anh, em… không ghen nữa à?”

Tôi thở dài, kéo tay anh ra rồi dìu anh vào thang máy.
“Em ghen chứ. Nhưng em ghen có chọn lọc. Giờ em chỉ muốn anh tỉnh rượu trước đã.”

Về đến nhà, tôi đặt anh ngồi xuống sofa, nhanh tay pha một ly nước chanh mật ong ấm rồi đưa tới.
Minh Hoàng uống từng ngụm nhỏ, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi.
“Em muốn điều Kim Liên về làm trợ lý cho anh thật à?”
Tôi gật đầu, ngồi xuống đối diện:
“Ừ. Anh bảo khách hàng yêu cầu, thì cứ để cô ta về. Em muốn xem thử cô ta định diễn trò gì tiếp.”

Anh nhíu mày, rõ ràng không thích ý này.
“Em không tin anh?”
“Em tin anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng em không tin ả.”

Minh Hoàng im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài, đứng dậy đi vào phòng ngủ chính – nơi anh đã hai tháng không bước vào.
Cánh cửa đóng lại, tôi vẫn ngồi ngoài phòng khách, tay đặt lên bụng, khẽ mỉm cười.
Cứ từ từ, tôi còn nhiều thời gian để lấy lại niềm tin của anh.

Sáng hôm sau, tôi vừa bước ra khỏi phòng khám tư ở quận 3 thì những dòng chữ xanh lè lại nhảy loạn xạ trước mắt:

【Nam chính sáng sớm đã điều bảo bối về làm trợ lý riêng rồi kìa!】
【Ngoài miệng nói không thích mà hành động lại siêu ngọt!】
【Cặp đôi này ngược rồi lại sủng, tôi chết mất!!】

Tôi bật cười thành tiếng giữa đường, người đi ngang còn ngoảnh lại nhìn.
Kim Liên đúng là não tàn nặng.

Tôi không báo trước, nấu xong ba hộp cơm đầy ắp món Minh Hoàng thích nhất – thịt kho tàu, cá kho tộ, canh chua cá lóc – rồi phóng xe đến tập đoàn Hoàng Minh ở quận 1.

Lễ tân tầng dưới vừa thấy tôi đã lập tức gọi lên phòng giám đốc.
Tôi cố ý đi chậm, muốn xem kịch hay.

Quả nhiên, vừa đứng trước cửa phòng làm việc, tôi đã thấy Kim Liên bưng một ly trà sữa trân châu đường đen, mặc áo blouse hồng phấn bó sát, váy ngắn cũn, cúi người đặt ly xuống bàn.
Tư thế đó mà không lộ hàng mới lạ.

Tôi nghe rõ giọng ả thì thào với hệ thống:
“Hệ thống, góc này có đẹp không? Anh ấy có nhìn ngực em không?”
“Cúi thêm năm centimet nữa đi chủ nhân, chuẩn rồi đấy.”

Tôi đẩy cửa bước vào, giọng nhẹ như gió:
“Trà sữa để đó đi cô, tôi mang cơm cho chồng tôi rồi.”

Kim Liên giật mình đứng thẳng dậy, ly trà sữa suýt đổ.
Minh Hoàng ngẩng đầu lên, thấy tôi thì hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã đứng dậy đón lấy hộp cơm trong tay tôi.

“Em đến từ lúc nào?”
“Vừa đủ để thấy quy định trang phục công ty mình hơi… thoáng quá.” Tôi mỉm cười nhìn Kim Liên từ đầu đến chân. “Cô học nhân sự không dạy mặc đồ công sở sao nổi mà đã cho ra ngoài đường thế này?”

Kim Liên lập tức rưng rưng:
“Chị dâu… em chỉ muốn mang trà sữa cho anh ấy tỉnh táo thôi…”

Tôi mở hộp cơm, hương thơm lập tức lan tỏa.
Minh Hoàng ngồi xuống, cầm đũa ăn ngon lành, còn tiện tay kéo tôi ngồi cạnh.
“Lâu lắm rồi không được ăn cơm em nấu.”

Tôi nhân cơ hội lấy từ túi xách ra tờ giấy khám thai, đặt nhẹ lên bàn:
“Em có món quà nữa này. Anh sắp làm bố rồi.”

Minh Hoàng dừng đũa, nhìn tờ giấy, rồi nhìn tôi, ánh mắt lạnh dần:
“Lại trò này nữa à Lan Anh?”
“Em nghĩ anh còn tin mấy chuyện giả thai để giữ anh sao?”

Tôi chết lặng.
Đúng là kiếp trước tôi từng giả thai một lần để níu kéo anh khi bị họ hàng nhà anh chèn ép đến phát điên.
Lần đó anh tha thứ, nhưng vết rạn đã xuất hiện.

“Đây là thật.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Em đi khám sáng nay. Bệnh viện VinMec, bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc, anh muốn gọi xác nhận cũng được.”

Anh không nói gì, chỉ đặt đũa xuống, ánh mắt đỏ hoe.
Tôi lặng lẽ thu dọn hộp cơm, đứng dậy:
“Em về trước đây. Cơm anh ăn hết đi, nguội thì không ngon.”

Khi tôi bước ra khỏi phòng, Kim Liên đang đứng ở góc hành lang, thấy tôi thì cố tình va nhẹ một cái, rồi bất ngờ hất thẳng ly trà sữa còn lại lên áo mình.
Áo blouse hồng lập tức loang lổ màu nâu đen.

“Cô… cô cố ý!” Ả hét lên, nước mắt tuôn ào ào.

Tôi nhìn ả, rồi nhìn camera hành lang đang chĩa thẳng vào, mỉm cười:
“Ồ, trùng hợp quá.”

Tôi bước vào phòng pha trà, bưng nguyên một ly trà sữa đầy ắp khác, đi thẳng đến trước mặt ả, từ từ đổ từ đầu xuống chân.
“Đây là lời xin lỗi của tôi. Đủ chưa?”

Kim Liên đứng chết trân, trà sữa chảy thành dòng trên sàn.
Tôi phủi tay, bước vào thang máy, để lại sau lưng tiếng ả lẩm bẩm với hệ thống:
“Hệ thống… độ hảo cảm sao vẫn có 15% thôi?! Cô ta dội cả ly trà sữa lên người tôi mà!”

Tôi chỉ cười lạnh trong thang máy.
Mười lăm phần trăm à?
Cứ từ từ, rồi sẽ về không.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

4 chương

Không tìm thấy chương nào