Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Lần nữa mở mắt

Tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa.
Trước mặt vẫn là những dòng chữ xanh lét trôi nổi lơ lửng giữa không trung, như thể cả thế giới đang phát trực tiếp ngay trong phòng ngủ nhà mình.

Tôi đã sống lại.
Trở về đúng cái đêm trước khi mọi thứ đổ vỡ, đêm mà kiếp trước tôi vì mấy dòng bình luận ngu ngốc này mà lao đi “bắt gian”, rồi tự tay phá nát hôn nhân ba năm của mình.

Tay tôi vô thức đặt lên bụng.
Vẫn phẳng lì, nhưng tôi biết, bên trong đang có một sinh linh bé nhỏ hơn hai tháng tuổi.
Đứa con mà tôi và Minh Hoàng mong mỏi suốt bao năm, kiếp trước vừa kịp biết tin vui đã bị hại chết cùng tôi trên bàn mổ lạnh ngắt của phòng khám lậu.

Tôi nhắm mắt, ký ức kiếp trước lại ùa về như cơn ác mộng.
Kim Liên – cô ả xuyên không mang hệ thống công lược – đã dùng chính những dòng bình luận này để dẫn dắt tôi, chọc tôi tức điên, biến tôi thành một người vợ điên cuồng đa nghi trong mắt chồng.
Ả sợ tôi và Minh Hoàng làm lành, nên thẳng tay thuê người đưa tôi đi phá thai.
Khi linh hồn tôi trôi nổi giữa không trung, mới biết thì ra từ đầu đến cuối, trái tim Minh Hoàng chưa từng rời xa tôi dù chỉ một giây.

Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn những dòng chữ đang lướt qua điên cuồng:

【Bé cưng dễ thương quá, đứng cạnh nam chính đúng chuẩn trai tài gái sắc!】
【Aaaa có tiếp xúc da thịt rồi, chúng ta được cứu rồi!!】
【Cặp đôi này ngọt xỉu, tôi ship muốn chết!】

Tôi cười khẩy.
Ngọt cái nỗi gì.
Cái gọi là “bình luận khán giả” này thực chất chỉ là công cụ của Kim Liên, ả tự viết, tự điều chỉnh để tôi nhìn thấy, mục đích duy nhất là khiến tôi phát điên.

Kiếp trước, cứ mỗi lần Minh Hoàng đi tiếp khách khuya không về, những dòng chữ này lại xuất hiện.
Tôi nhịn lần một, lần hai, đến lần thứ ba thì không thể nhịn nổi.
Tôi lao đến nơi anh tiếp khách, làm ầm lên một trận, cuối cùng đẩy anh vào vòng tay Kim Liên.

Còn kiếp này…
Tôi sẽ không ngu nữa.

Tôi bật dậy, thay một chiếc váy đơn giản nhưng tôn dáng, trang điểm nhẹ, rồi cầm chìa khoá xe máy lao ra khỏi nhà.
Đích đến: nhà hàng Nhật cao cấp ở quận 1, nơi Minh Hoàng đang tiếp đối tác.

Trên đường đi, mấy dòng bình luận vẫn điên cuồng bám theo:

【Bé cưng mặc đồ hôm nay xinh muốn xỉu luôn!】
【Tay trong tay rồi kìa, ngọt ngược luôn á!】
【Buông tay bảo bối ra mau, để tui vô!!】

Tôi chỉ thấy buồn nôn.
Nếu thật sự là “góc nhìn thần thánh”, sao không thấy tôi đang chạy xe máy ngoài đường mà chỉ chăm chăm quay chậm cảnh Kim Liên với Minh Hoàng?

Chưa đầy bốn mươi phút sau, tôi đã đứng ở cửa nhà hàng.
Từ xa, tôi thấy rõ: Kim Liên đang đỡ Minh Hoàng bước ra, anh hơi say, bước chân loạng choạng.

“Cô Minh, anh uống nhiều rồi, để em đưa anh về khách sạn nghỉ một chút nhé?” Giọng Kim Liên ngọt như mật, tay vòng qua eo anh.
“Không cần. Gọi tài xế.” Minh Hoàng gỡ tay ả ra, giọng khàn vì rượu.
“Nhưng anh thế này em không yên tâm. Lỡ về nhà chị dâu lại hiểu lầm thì sao?” Kim Liên cố tình nhấn mạnh hai chữ “chị dâu”, mắt liếc về phía tôi đang đứng.

Minh Hoàng khựng lại, vẻ mặt thoáng khó xử.
Tôi bước tới, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ để cả hai nghe rõ:
“Chồng em, em tự đón được rồi. Cảm ơn cô đã chăm sóc thay.”

Minh Hoàng quay đầu, ánh mắt lập tức sáng lên khi thấy tôi:
“Lan Anh? Sao em lại tới đây?”
Anh bỏ luôn Kim Liên, bước thẳng về phía tôi, còn thuận tay gỡ nốt cánh tay ả vẫn đang bám dính lấy mình.

Kim Liên vội vàng biện minh, giọng lí nhí đáng thương:
“Chị dâu, em không có ý gì đâu, chỉ sợ anh ấy say quá…”

Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt ả:
“Không sao. Chồng tôi say rượu từ hồi còn yêu nhau em đã chăm quen rồi. Trước khi cô xuất hiện, anh ấy cũng đâu chết được.”

Dòng bình luận lập tức điên cuồng:

【Nữ phụ điên rồi, nam chính rõ ràng đang bảo vệ nữ chính mà!】
【Thương bảo bối quá, bị bắt nạt kìa!】

Tôi nghe loáng thoáng giọng Kim Liên lẩm bẩm trong đầu:
“Hệ thống, sao con mụ này hôm nay không nổi khùng?”
“Hệ thống kiểm tra rồi, không lỗi. Chủ nhân cố lên, phải chọc cho cô ta đánh mình mới tăng hảo cảm chứ!”

Tôi suýt phì cười.
Muốn bị ăn tát đến thế cơ à?

Tôi nắm tay Minh Hoàng, dịu dàng nói:
“Đi thôi anh, em nấu nước chanh mật ong ở nhà rồi, về uống cho tỉnh.”

Minh Hoàng nhìn tôi vài giây, ánh mắt phức tạp, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu, ngoan ngoãn theo tôi ra bãi xe.
Kim Liên đứng đó, mặt tái mét, còn dòng bình luận vẫn đang gào thét thương vay khóc mướn cho “bảo bối”.

Tôi ngoảnh lại, mỉm cười thật tươi với ả:
“Cô Kim Liên, khuya rồi, về cẩn thận nhé. Đường Sài Gòn tối hay kẹt xe lắm.”

Rồi tôi đội nón bảo hiểm, chở chồng mình phóng đi trong đêm.
Gió mát rượi lùa qua tóc.
Lần này, tôi sẽ không để bất kỳ ai cướp mất gia đình của mình nữa.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

4 chương

Không tìm thấy chương nào