Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 5: Ánh Hào Quang và Bóng Tối

Bảo An và Quốc Khánh ngày càng thân thiết, như hai anh em ruột thịt. Cả hai học cùng lớp, cùng chia sẻ niềm vui và khó khăn. Quốc Khánh luôn dẫn đầu lớp, điểm số vượt trội, nhưng đằng sau vẻ ngoài thông minh là một cuộc sống thiếu thốn. Tôi nghe Bảo An kể, mẹ Quốc Khánh không chu cấp tiền ăn, tiền học. Thằng bé phải tự xoay xở, sửa xe đạp quanh khu trường học để kiếm thêm. Quần áo nó mặc bạc màu, đôi giày rách đến mức lộ cả ngón chân. Một lần, tôi thấy Quốc Khánh ngồi ở góc căng tin, gặm ổ bánh mì khô, lòng không khỏi xót xa.


Một buổi chiều, Bảo An dẫn Quốc Khánh về nhà chơi. Tôi cố ý nấu thêm mấy món ngon: phở bò thơm lừng, chả cá nóng hổi. Quốc Khánh ngại ngùng, chỉ dám cúi đầu xúc cơm trong bát. Bảo An cười lớn, gắp đầy thức ăn cho bạn: "Ăn đi, cậu gầy như cành khô rồi!" Nhìn Quốc Khánh rụt rè cầm đũa, tôi không nhịn được, vào phòng lấy ra một túi quần áo. "Bảo An lớn nhanh, mấy bộ này không mặc vừa nữa, cháu cầm về dùng đi," tôi nói, dúi túi vào tay thằng bé. Trong đó, tôi cố ý nhét thêm vài bộ mới mua, giả vờ là đồ cũ. Quốc Khánh đỏ hoe mắt, lí nhí: "Cảm ơn dì." Bảo An vỗ vai bạn, cười tươi: "Coi như tớ đầu tư, sau này cậu thành công đừng quên tớ nhé!"

Trước khi đi, tôi gói thêm một túi lớn đồ ăn: mì gói, bánh quy, thịt hộp. Quốc Khánh ôm túi, cúi đầu cảm ơn liên tục, mắt long lanh như sắp khóc. Tôi xoa đầu thằng bé, lòng thầm nhủ, dù không can thiệp quá sâu, tôi vẫn muốn giúp nó chút gì đó, như một cách bù đắp cho kiếp trước.


Kỳ thi đại học đến, Quốc Khánh không ngoài dự đoán, trở thành thủ khoa khối tự nhiên toàn thành phố Hà Nội. Tin tức về thằng bé lan khắp nơi, các trường đại học danh tiếng như Đại học Quốc gia Hà Nội tranh nhau mời gọi. Trong khi đó, Bảo An chỉ đủ điểm vào một trường công lập bình thường ở địa phương. Tôi hài lòng với thành tích của con, không ép buộc con phải giỏi giang như Quốc Khánh. Với tôi, Bảo An khỏe mạnh, sống tử tế là đủ.

Nhưng Lan Hương lại không nghĩ vậy. Bà ta gọi điện cho tôi ngay sau khi kết quả thi được công bố. "Minh Châu, Bảo An thi thế nào rồi?" Giọng bà ta ngọt ngào, nhưng tôi nghe ra sự dò xét. Tôi thở dài, giả vờ buồn bã: "Nó chỉ đỗ một trường công lập thường thôi, không sánh được với Quốc Khánh nhà bà." Lan Hương lập tức cao giọng: "Trường thường sao được? Bảo An là đứa trẻ tốt, để tôi lo!" Không đợi tôi phản ứng, bà ta cúp máy.

Chẳng bao lâu, tôi nhận được tin Bảo An được đặc cách vào một trường đại học công lập ở Hà Nội, chuyên ngành kỹ thuật hot nhất. Lý do là trường nhận được tài trợ từ Tập đoàn Vạn Phát của Quang Vinh, và Bảo An được giới thiệu như một học sinh tiềm năng. Tôi cười thầm. Lan Hương vẫn lầm tưởng Bảo An là con ruột mình, ra sức giúp đỡ để "chuộc lỗi". Tôi không từ chối cơ hội này. "Con cứ đi học ở Hà Nội," tôi nói với Bảo An. "Cơ hội tốt thế này, đừng bỏ lỡ."


Trong khi đó, Quốc Khánh đối mặt với sóng gió. Lan Hương, biết tin thằng bé được nhận vào Đại học Quốc gia Hà Nội, nổi trận lôi đình. Bà ta gọi điện cho Quốc Khánh, gào lên qua điện thoại: "Ai cho mày vào trường đó? Mày phải về ngay sau khi tốt nghiệp, không được học thêm gì hết! Nếu mày dám học tiếp, tao cắt quan hệ mẹ con!" Quốc Khánh lạnh lùng đáp: "Được thôi, cắt thì cắt. Dù sao tôi cũng chẳng cần bà." Nói xong, thằng bé cúp máy, để lại Lan Hương tức đến run người.

Bảo An kể lại, Quốc Khánh đã liên lạc trực tiếp với Quang Vinh, kể hết chuyện mẹ ép mình đi học ở một tỉnh xa như Cao Bằng. Quang Vinh, biết con trai là thủ khoa, nổi giận mắng Lan Hương hồ đồ, hứa lo toàn bộ học phí cho Quốc Khánh. Thậm chí, bà cụ Hiền cũng nghe tin, yêu cầu Quang Vinh đưa thằng bé về gặp bà. Lan Hương, bị chồng trách mắng, càng thêm oán hận. Bà ta quay sang đánh Quốc Khánh, nhưng thằng bé không né, chỉ lạnh lùng nhìn mẹ: "Đánh đi. Đánh xong, chúng ta không còn nợ nhau gì nữa."


Quốc Khánh được nhận vào Đại học Quốc gia Hà Nội, tỏa sáng với học bổng và giải thưởng. Bảo An cũng bắt đầu hành trình đại học, vui vẻ hòa nhập với bạn bè. Tôi nhìn hai đứa trẻ, lòng lẫn lộn cảm xúc. Lan Hương vẫn chưa biết sự thật, nhưng tôi biết, ngày bà ta nhận ra tất cả sẽ là lúc bà ta trả giá.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

7 chương

Không tìm thấy chương nào