Chương 6: Lời Tố Cáo
Quốc Khánh ngày càng tỏa sáng ở Đại học Quốc gia Hà Nội. Thằng bé liên tục nhận học bổng, giành huy chương trong các cuộc thi học thuật, trở thành niềm tự hào của trường. Các giáo sư tranh nhau mời Quốc Khánh tham gia dự án nghiên cứu, dự đoán tương lai rực rỡ cho nó. Quang Vinh, cha của Quốc Khánh, bắt đầu chú ý hơn. Ông ta gọi điện, mời Quốc Khánh đến thực tập tại bộ phận kỹ thuật của Tập đoàn Vạn Phát trong kỳ nghỉ. "Con cứ đến, học hỏi sớm sẽ tốt cho tương lai," ông ta nói, giọng đầy kỳ vọng.
Lan Hương nghe tin, mặt tái mét. Bà ta lập tức phản đối: "Không được! Nó còn nhỏ, việc học đã nặng, sao lại bắt nó đi thực tập? Anh muốn hại nó à?" Quang Vinh nhíu mày, khó hiểu: "Thực tập có gì sai? Nó thông minh, để nó tiếp xúc với công việc sớm chỉ có lợi." Lan Hương bí lời, chỉ biết gào lên: "Tóm lại là không được! Nó chỉ cần học, những chuyện khác để sau!" Quang Vinh phẩy tay, không tranh cãi thêm, nhưng ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Năm cuối đại học, Quốc Khánh được xét tuyển thẳng lên cao học. Tin tức khiến tôi vui cho thằng bé, nhưng cũng đoán trước được phản ứng của Lan Hương. Quả nhiên, bà ta gọi điện đến, giọng run run vì tức giận: "Minh Châu, cô nghe tin chưa? Quốc Khánh dám tự ý đăng ký học cao học! Ai cho phép nó? Tôi không đồng ý!" Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Ồ, vậy sao? Quốc Khánh giỏi thế, học tiếp là tốt mà. Bà không tự hào à?" Lan Hương gào lên: "Tự hào gì chứ? Nó phải về ngay, không được học thêm gì nữa!"
Tôi nghe tiếng bà ta bấm số gọi Quốc Khánh. Qua điện thoại, giọng thằng bé lạnh lùng vang lên: "Bà muốn gì?" Lan Hương gào thét: "Mày dám học cao học mà không hỏi tao? Tao cấm mày! Nếu mày không nghe, tao cắt quan hệ mẹ con!" Quốc Khánh đáp, giọng bình thản như nước: "Được, cắt thì cắt. Tôi không cần bà nữa." Tiếng cúp máy vang lên, để lại Lan Hương gào thét điên cuồng.
Cùng lúc đó, bà cụ Hiền, mẹ Quang Vinh, biết tin Quốc Khánh được tuyển thẳng. Bà gọi Quang Vinh, ra lệnh: "Đưa thằng bé về đây, đổi họ thành Nguyễn. Nó là con trai, lại giỏi giang, không thể để ngoài nhà mãi." Bà cụ còn nói, dù không ưa Lan Hương, nhưng vì Quốc Khánh, bà sẵn sàng công nhận bà ta. Lan Hương nghe tin, mừng đến quên trời đất. Bà ta nắm tay Quang Vinh, giọng run rẩy: "Anh ơi, em biết ơn mẹ lắm. Em sẽ đưa Quốc Khánh về ngay."
Nhưng rồi bà ta đột nhiên đổi giọng, mắt đỏ hoe: "Không, không được! Quốc Khánh không phải con chúng ta!" Quang Vinh sững người: "Cô nói gì vậy?" Lan Hương khóc lóc: "Anh bị lừa rồi! Năm đó, Minh Châu, người giúp việc, đã tráo đổi con ở bệnh viện. Quốc Khánh là con của cô ta, không phải con em!" Bà ta lay tay Quang Vinh: "Em mới biết gần đây thôi. Chúng ta phải báo cảnh sát, tìm lại con trai thật của em!"
Quang Vinh bán tin bán nghi, nhưng vẫn giao việc cho trợ lý. Chẳng bao lâu, cảnh sát tìm đến nhà tôi. Tôi bình tĩnh nghe họ trình bày, rồi chỉ vào bức ảnh treo trên tường – hình Bảo An và tôi chụp cùng nhau. "Các anh nhìn đi, mắt mũi, nụ cười của thằng bé, có điểm nào không giống tôi không?" Tôi kể lại, giọng đầy uất ức: "Chồng tôi mất sớm, tôi vừa sinh xong đã mở tiệm tạp hóa, bán hàng online ngày đêm để nuôi con. Nếu nó không phải con tôi, tôi khổ thế để làm gì? Lan Hương nói tôi tráo con, bà ta có bằng chứng gì?"
Cảnh sát gật gù, ghi chép lại. Một người hỏi: "Bà Lan Hương yêu cầu xét nghiệm gen giữa bà ấy và Bảo An. Ý bà thế nào?" Tôi đáp ngay: "Được chứ! Tôi không sợ. Nếu Bảo An không phải con tôi, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm." Thái độ dứt khoát của tôi khiến họ thở phào, hứa sẽ sắp xếp lấy mẫu từ Bảo An ở trường.
Trong lúc chờ kết quả, Lan Hương hành động như thể đã chắc chắn Bảo An là con mình. Bà ta tìm đến ký túc xá của Bảo An, mang theo túi lớn túi nhỏ quần áo thời trang, điện thoại đời mới. Khi Bảo An xuất hiện, bà ta lao tới, giọng ngọt ngào: "Bảo An, con trai mẹ, mẹ đến đón con đây!" Bảo An lùi lại, mặt đầy chán ghét: "Bà là mẹ Quốc Khánh, tìm tôi làm gì? Tôi không quen bà!"
Lan Hương gượng cười: "Con đừng hiểu lầm. Mẹ là mẹ ruột của con. Mẹ đã sắp xếp cho con vào trường này, còn mua bao nhiêu đồ tốt cho con đây." Bà ta ra hiệu cho tài xế nhét túi đồ vào tay Bảo An. Nhưng con tôi hất ra, giọng lạnh lùng: "Tôi không cần! Bà đối xử với Quốc Khánh thế nào, tôi thấy hết. Người như bà không xứng làm mẹ. Đừng làm phiền tôi, nếu không tôi báo cảnh sát!" Nói xong, Bảo An quay đi, để lại Lan Hương đứng sững, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Lan Hương không từ bỏ. Bà ta chuyển hướng, gọi điện đến trường Quốc Khánh, tố cáo thằng bé giả nghèo để nhận học bổng. "Nó là con trai Tập đoàn Vạn Phát, sao lại xin trợ cấp? Đó là lừa đảo!" bà ta gào lên. Tin tức lan ra, gây bão trong trường. Sinh viên phẫn nộ, viết thư bảo vệ Quốc Khánh, kể lại cảnh nó mặc áo rách, ăn bánh mì khô, làm thêm để tự nuôi mình. Một bạn đăng ảnh Quốc Khánh gầy gò, đứng ở góc căng tin, khiến cả trường xôn xao.
Quang Vinh biết chuyện, tức giận gọi Lan Hương: "Mỗi tháng tôi cho cô bao nhiêu tiền? Sao con trai tôi lại phải xin trợ cấp?" Lan Hương chột dạ, nhưng vẫn cãi: "Quốc Khánh không phải con anh! Nó là con của Minh Châu! Tôi tố cáo nó để vạch mặt cô ta!" Quang Vinh không đáp, chỉ nhìn bà ta bằng ánh mắt kỳ lạ, lòng dâng lên chút hối hận vì đã bỏ rơi Quốc Khánh bao năm.
Tôi nghe mọi chuyện, thầm cười lạnh. Lan Hương sắp nhận quả báo. Và tôi, tôi sẽ chờ ngày bà ta sụp đổ hoàn toàn.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận