Chương 2: Vỡ Tan Hy Vọng
Diệu Linh lập tức thét lên, ngã ngửa ra sàn nhà bếp.
Cửa chưa kịp khép, Khánh Phong chứng kiến tôi nhảy lên người cô ta, tát liên hồi vào mặt.
“Minh Thư, em mất trí rồi!”
Anh lao tới, giật mạnh tôi ra, đẩy ngã vào cạnh tủ lạnh. Lưng tôi đập mạnh, đau điếng.
Diệu Linh khóc lóc lao vào lòng anh, nức nở kể lể:
“Em chỉ mượn đôi dép lông gấu của chị ấy thôi, chị ấy đã nổi khùng, bảo em vô liêm sỉ.”
“Còn bảo em hại chết bà chị ấy. Em nói không phải, chị ấy liền đánh em.”
Khánh Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh chưa từng thấy – như thể người bị tát là người anh yêu nhất đời.
“Minh Thư, em quá đáng lắm rồi.”
Giọng anh lạnh buốt, đâm thẳng tim tôi.
Tôi run rẩy nhìn anh ném đôi dép lông gấu đi, bế Diệu Linh rời khỏi căn hộ.
Khi lướt qua tôi, anh buông một câu băng giá:
“Tôi cần suy nghĩ lại chuyện mổ cho bà em.”
Cửa đóng sầm.
Chân tôi mềm nhũn, ngồi bệt xuống sàn.
Khánh Phong… dùng ca mổ của bà để dọa tôi sao? Bắt tôi phải xin lỗi Diệu Linh?
Nếu bà còn sống, không biết tôi sẽ hoảng loạn đến mức nào.
Anh dám chà đạp tự trọng và mạng sống của bà – chỉ để bênh vực cô “bạn thân” ấy?
Tôi ngồi bất động không biết bao lâu, rồi chậm rãi đứng dậy, tay run run gói ghém hành lý.
Từ năm cấp ba, chúng tôi đã bên nhau. Bốn năm đại học xa cách, tôi một mình vào Sài Gòn tìm anh. Gần ba mươi tuổi, gom góp từng đồng không dễ.
Mỗi kỷ niệm đều nhắc tôi từng yêu anh đến nhường nào.
Anh từng thề sẽ trở thành bác sĩ giỏi nhất, che chở cho tôi và bà.
Nhưng anh thay đổi từ bao giờ?
Tôi chỉ gói vài bộ quần áo và sách. Đồ còn lại xếp riêng, định bỏ đi.
Cửa mở, Khánh Phong bước vào.
Thấy tôi quỳ dưới sàn đóng thùng, anh sững người.
“Linh bị rách khóe mắt, mũi lệch chỉ. Tôi phải năn nỉ mãi cô ấy mới không báo công an.”
Anh thở dài, ôm lấy tôi.
“Thư, sao em thành ra thế này?”
Tôi không đáp, tiếp tục gói đồ.
Anh xoay người tôi lại:
“Anh biết em giận chuyện bà. Anh hứa, chỉ một ngày nữa thôi, anh sắp xếp mổ.”
“Bệnh viện đã cho anh quay lại làm việc từ ngày kia. Lần này thật.”
“Xong ca mổ, bà có thể dự đám cưới chúng ta.”
Anh định ôm, tôi giơ thùng đồ chắn ngang.
“Em biết rồi. Em ra vứt rác chút.”
Tôi ôm thùng bước ra, không nhìn vẻ mặt anh tắt ngấm nụ cười.
Có lẽ anh nhận ra sự lạnh lùng trong mắt tôi, định gọi – nhưng cửa đã mở.
Diệu Linh chu môi bước vào, liếc tôi rồi khoác tay anh:
“Anh Phong, em sợ nhiễm trùng, tối nay em ngủ với anh nhé.”
Khánh Phong vội giải thích:
“Thư, đừng hiểu lầm. Linh yếu lắm, nhiễm trùng là sốt cao.”
“Cho cô ấy ở lại một đêm thôi.”
“Cô ấy ngủ phòng em, anh ngủ sofa.”
Anh sợ tôi giận, bổ sung thêm.
“Ừ.”
Tôi đáp nhạt, ôm thùng bước ra ngoài.
“Thư, mai mình cùng thăm bà, làm thủ tục trước mổ nhé.”
Tôi không trả lời.
Anh bất an, định đuổi theo nhưng bị Diệu Linh kéo lại, bắt bôi thuốc sát trùng.
Khi tôi ném rác, thấy đèn phòng làm việc anh sáng, anh đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Nhưng tôi chẳng còn bận tâm.
Tôi đã vứt bỏ tất cả.
Sáng hôm sau, tôi bắt xe thẳng ra trung tâm hỏa táng, đặt lịch thiêu sớm nhất.
Ngọn lửa đỏ rực trong lò, tôi vẫn không tin bà đã ra đi.
Tang lễ hôm ấy đông người, nhiều gia đình cùng lúc.
Tôi hẹn sớm, nên bà được thiêu đầu tiên.
Tôi lặng lẽ gom tro cốt, thanh toán phí rồi định rời đi.
Bệnh viện gọi, bảo tôi về ký giấy rút tiền đặt cọc viện phí của bà. Tôi đành quay lại.
Đang làm thủ tục, Diệu Linh bước tới.
“Minh Thư, con nhỏ kia, lại dùng tiền anh Phong trả cho bà già à?”
Tôi liếc cô ta, không muốn đôi co, quay đi.
Cô ta túm tay tôi:
“Này, tao nói mày đấy, thái độ gì?”
“Minh Thư, giờ không lo chuẩn bị mổ cho bà, chạy đây làm gì?”
Giọng Khánh Phong vang lên.
Tôi cắn răng, nước mắt chực trào:
“Bà tôi… đã…”
“Anh Phong, anh chưa cưới cô ta, sao để cô ta tiêu tiền anh?”
Diệu Linh kéo tay anh, hậm hực.
“Ừ, sau này không tiêu nữa.”
Tôi nói xong, quay lưng bỏ đi.
Dù tôi chưa từng động đến một đồng của anh, nhưng giờ chẳng cần giải thích.
Khánh Phong cau mày nhìn Diệu Linh:
“Ai cho em nói với Thư kiểu đó?”
Cô ta ấm ức:
“Em chỉ bất bình thay anh! Cô ta chỉ nhắm tiền anh!”
Anh tát cô ta một cái:
“Câm miệng! Thư chưa từng tiêu của tôi đồng nào!”
“Chúng tôi sắp cưới. Em không có tư cách xen vào!”
Diệu Linh ôm mặt ngơ ngác:
“Anh Phong…”
“Bác sĩ Phong, phòng phẫu thuật đã sẵn sàng.”
Y tá nhẹ nhắc.
Anh nhíu mày, nhận giấy báo ca mổ, ký tên.
“Chuẩn bị bệnh nhân giường số 8, bà Nguyễn Thị Hoa – ung thư phổi, vào phòng số 5.”
“Tôi đi thay đồ mổ.”
Anh nói xong, trừng Diệu Linh, sải bước đi.
Y tá cúi đầu xem hồ sơ, ngạc nhiên:
“Nhưng lịch hôm nay là bà Trần Thị Lan, 48 tuổi, cắt bỏ tuyến giáp mà?”
“Bác sĩ vừa bảo bà 62 tuổi cơ?”
“Là bệnh nhân Nguyễn Thị Hoa, giường 8, ung thư phổi?”
Y tá lật tài liệu, lẩm bẩm:
“Nhưng bà ấy biến chứng cấp tính ba ngày trước, đã mất rồi…”
Khánh Phong bước ra khỏi phòng thay đồ, nhớ lại vẻ mặt tôi khi rời đi, lòng bồn chồn.
Anh rút điện thoại, nhắn Zalo:
“Thư, bà sắp vào phòng mổ, em đang ở đâu?”
“Thư, đến phòng số 5 chút, anh cần dặn vài điều trước mổ.”
“Thư, yên tâm, anh sẽ thành công.”
Mười phút sau, anh đứng trước cửa phòng phẫu thuật, nhìn y tá đẩy băng ca đi ngang…
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận