Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Nửa Đời Van Xin

Bà nội tôi đang hấp hối vì ung thư phổi biến chứng nặng sau đợt COVID kéo dài. Cả Sài Gòn chỉ có mỗi bạn trai tôi – Khánh Phong – đủ khả năng cầm dao mổ ca này.

Tôi quỳ xin anh suốt 25 ngày ròng. Cuối cùng anh nhắn Zalo: “Đã xếp lịch, mai bà vào phòng phẫu thuật.”

Nhưng bà nằm chờ trên băng ca đến tận trưa, anh vẫn bặt vô âm tín.

Tối ấy, tôi lướt Facebook thấy story của cô bạn thuở nhỏ của anh – Diệu Linh: “Cảm ơn anh đã bay cùng, đặt lịch cả tháng trời, cuối cùng rút ngắn được năm ngày!”

Lúc đó tôi mới vỡ lẽ: ngay ngày đầu tôi quỳ lạy, anh đã gật đầu bay sang Thái Lan nâng mũi cùng cô ta.

Điện thoại reo. Zalo anh nhắn vội: “Dời năm ngày nữa nhé, anh sẽ đích thân mổ.”

“Thư, ngoan chút, thông cảm cho anh. Anh lỡ hứa với Linh rồi, không thể nuốt lời.”

“Chờ mũi cô ấy hết sưng đã.”

“Năm ngày nữa, anh sẽ cứu bà.”

Năm ngày sau, khi Khánh Phong mở lại hồ sơ bệnh án, anh mới tá hỏa – bà đã tắt thở từ hôm trước.

Y tá hớt hải lao vào phòng cấp cứu. Bà nằm đó, gầy guộc, ống thở lủng lẳng. Máy sốc tim kêu inh ỏi, nhưng bà không tỉnh.

Rõ ràng bà vẫn còn chút hy vọng sống!

Tôi van nài Khánh Phong 25 ngày liền. Lần đầu anh bảo phải công bằng, còn bao bệnh nhân khác xếp hàng. Lần thứ hai viện cớ hội nghị y khoa. Lần thứ hai mươi tư bảo lịch trực thay đổi.

Tôi đếm từng ngày trong nước mắt, bệnh bà nặng dần, vậy mà anh chưa từng ghé thăm bà lấy một lần.

Nếu không phải Diệu Linh đăng story, chắc tôi vẫn ngốc nghếch chờ đợi trong hành lang bệnh viện.

Tôi từng tìm đủ lý do biện minh cho anh, nhưng không ngờ mạng bà lại thua một cái mũi cao hơn.

Buồn thay, chiều trước ngày bay, anh còn nhắn: “Chăm bà kỹ nhé, đừng lo.”

Tôi luôn nghĩ anh bận, mình phải hiểu chuyện. Đến khi bác sĩ tuyên bố tử, tôi khuỵu xuống nền nhà, khóc không thành tiếng.

Điện thoại rung. Là Khánh Phong.

“Quan sát bà mấy ngày tới, tránh sốt, tránh nhiễm trùng. Năm ngày nữa anh mổ.”

Giọng anh ấm áp như mọi khi. Tôi run rẩy, suýt đánh rơi máy.

Bà mất rồi.

Chỗ dựa cuối cùng của tôi đã không còn. Giờ anh nói thế, để làm gì?

“Y tá ơi, nhà đòn tới rồi.” Một cô y tá nhẹ giọng nhắc.

“Nhà… đòn?”

“Minh Thư, em đang ở đâu?” Giọng anh lo lắng vang lên.

“Bệnh viện.”

Anh im lặng giây lát: “Đừng lo, anh về kiểm tra bà ngay.”

Cuộc gọi ngắt.

Bệnh viện quen cảnh người ra đi, nhà đòn xuất hiện chẳng lạ. Chắc anh cũng nghĩ vậy.

Đầu óc tôi trống rỗng. Tôi đứng dậy, theo nhân viên nhà đòn thu xếp cho bà. Vừa đẩy bà đi, Zalo anh lại nhắn:

“Thư, Linh thích đẹp, sợ mũi sưng nên bảo anh mua túi chườm lạnh.”

“Lần sau nhé, lần sau anh nhất định đến thăm bà cùng em.”

Tôi nhìn dòng chữ, ngẩn ngơ. Từ hồi anh vào đại học, câu cửa miệng luôn là: “Lần sau nhé.”

Lần sau về quê thăm bà.

Lần sau cùng đón sinh nhật.

Lần sau chọn nhẫn cưới.

Khánh Phong biết tôi không bao giờ dằn vặt, nên mọi thứ đều xếp tôi cuối hàng, bắt tôi chờ.

Nhưng lần này, tôi không chờ nữa.

Bà đã đi rồi. Và tôi sẽ không tha thứ cho anh.

Tôi theo xe nhà đòn về trung tâm hỏa táng, thắp nhang canh linh. Suốt đêm anh gọi, nhắn liên hồi, tôi không nghe, không đọc.

Lo xong hậu sự, tôi rao bán căn hộ nhỏ.

Tôi không thể ở lại Sài Gòn nữa. Đi đâu cũng gợi ký ức về bà.

Tôi định nghỉ việc, nhưng sếp thương tình, đề nghị chuyển ra chi nhánh Hà Nội.

Đồng nghiệp khuyên đổi gió. Chị trưởng phòng bảo: “Ra Bắc đi, để người miền Bắc xoa dịu em.”

Ở đây, ngoài Khánh Phong, tôi chẳng còn ai thân. Dù có biến mất, cũng chẳng ai nhớ.

Đúng ngày làm xong thủ tục chuyển công tác, tôi xách thùng đồ rời công ty, Khánh Phong bất ngờ xuất hiện.

“Thư.” Anh dập tàn thuốc, bước tới, giơ tay định đỡ.

Tôi liếc nhìn, nhíu mày, né tránh.

Anh vội đuổi theo: “Sao không trả lời tin nhắn?”

Tôi lảng sang bên, anh kéo tay tôi lại.

“Giận rồi hả? Em lớn rồi, đừng trẻ con với Linh.”

“Anh đã hứa với cô ấy, sao thất hứa được? Anh là người giữ lời.”

Giọng anh nhẹ nhàng.

Tôi giật tay, anh càng siết chặt.

“Thôi nào, đừng dỗi. Anh vừa đáp máy bay, chưa nghỉ đã chạy tìm em, còn muốn gì?”

“Ngày kia anh sắp xếp mổ cho bà, được chưa?”

Nước mắt tôi trào ra, hất tay anh, gào lên:

“Không cần anh nữa! Từ nay không cần nữa!”

Bà tôi chết rồi! Đã chết thật rồi!

Khánh Phong chết sững, mắt trầm xuống:

“Thư, năm ngày nữa mũi Linh hết sưng, lúc đó anh mổ cho bà.”

“Đừng vì ghen mà từ chối, ảnh hưởng sức khỏe bà.”

Tôi chết lặng nhìn anh, không tin nổi.

Anh lại nghĩ tôi đang dỗi vì ghen với Diệu Linh?

Khánh Phong bực bội gãi đầu, quay mặt:

“Thôi, anh biết bà là nhất trong lòng em. Ngày kia anh mổ, chịu chưa? Em chẳng thông cảm gì cho anh.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác xa lạ vô cùng.

Anh định nói thêm, điện thoại reo, tin nhắn tới. Anh liếc một cái, mặt biến sắc.

“Em về trước, anh có việc.”

Nói xong, anh quay xe phóng đi.

Tôi biết lại là Diệu Linh. Nhưng giờ, chẳng còn quan trọng.

Tôi phải tranh thủ lúc anh chưa về, dọn đồ, rời thành phố này.

Về đến nhà, tôi mở cửa, ngỡ ngàng thấy đôi dép lông gấu của mình biến mất.

“Anh Phong, mau nếm món em nấu đi!”

Diệu Linh từ bếp chạy ra, thấy tôi thì khựng lại.

Cô ta đi dép của tôi, đeo tạp dề của tôi, tay cầm muôi, đứng trước mặt tôi.

“Ồ, hóa ra là chị.”

Cô ta cười khẩy: “Bất ngờ lắm hả? Một cú điện thoại, em gọi được anh Phong về ngay.”

“Bà chị có chờ mổ thì sao? Cuối cùng anh ấy vẫn bay cùng em nâng mũi.”

“Trong lòng anh ấy, chị không quan trọng như chị nghĩ đâu.”

Tôi siết chặt nắm tay, nhìn cô ta vênh váo, mũi còn băng trắng, người run lên vì giận.

“Hơn nữa, bà chị cũng già rồi, cần gì anh Phong phải đích thân mổ?”

Diệu Linh liếc xéo, đúng lúc Khánh Phong đẩy cửa bước vào…

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

5 chương

Không tìm thấy chương nào