Chương 2: Cơn Sốt Phát Lộc
Tôi bước ra khỏi cửa hàng Phát Lộc, tay cầm chai nước rửa chén, lòng dâng lên một cảm giác vừa hả hê vừa cay đắng. Minh Thư, với chiếc áo croptop đỏ rực và quần short vàng chói, đang bận rộn thu hút đám đông. Cửa hàng nằm ngay mặt tiền đường Lê Văn Chí, đối diện là Hưng Thịnh của chị Ngọc Lan, vốn là đối thủ cạnh tranh khốc liệt. Trước đây, mỗi khi cần gì, tôi đều mua ở chỗ Minh Thư, nghĩ rằng giúp em chồng cũng là giúp gia đình. Nhưng kiếp trước đã dạy tôi một bài học đắt giá: khi đụng đến lợi ích, tôi chỉ là người ngoài.
Hôm ấy, tôi ghé Phát Lộc để xem hiệu quả chiêu trò của Minh Thư. Quầy thanh toán đông như hội, phần lớn là đàn ông, tay cầm vài món lặt vặt nhưng mắt thì dán chặt vào Minh Thư. Mỗi lần cô ta cúi xuống sắp hàng, ánh mắt họ sáng rực, chẳng thèm che giấu. Minh Thư vẫn vô tư, thậm chí cố ý khom người sâu hơn, nụ cười rạng ngời như đang tận hưởng ánh hào quang. Quốc Huy, chồng cô ta, đứng ở góc quầy, miệng cười toe toét, chẳng màng việc vợ mình bị săm soi. Tôi lắc đầu, cảm giác buồn nôn dâng lên. Lẽ nào vì tiền, anh ta chấp nhận cả việc vợ bị nhìn như món hàng?
Để khuấy động thêm, Minh Thư còn tổ chức một mini-game tặng voucher cho khách tham gia livestream TikTok. Cô ta mời cả một MC địa phương nổi tiếng để quảng bá, khiến đám đông càng thêm náo nhiệt. Kết quả, cửa hàng lúc nào cũng chật kín, tiếng cười nói vang vọng cả con đường.
Tôi đặt chai nước rửa chén lên quầy, Minh Thư liếc nhìn, giọng điệu khinh khỉnh: “Chị mua có một chai mà cũng ráng ghé à? Thôi, em tặng luôn, khỏi tính.”
Cơn giận bùng lên trong tôi, nhưng tôi kìm lại, mỉm cười lạnh nhạt. “Không cần đâu, em đang làm ăn lớn, chị không muốn làm phiền. Quét mã đi.”
Minh Thư hừ nhẹ, quét mã rồi đẩy chai nước về phía tôi. “Mười hai ngàn. Mà này, chị thấy không, cửa hàng em giờ đông thế này, đúng là nhờ em biết cách làm!”
Tôi gật đầu, mắt lướt qua đám đàn ông phía sau, ánh nhìn hau háu chẳng khác gì thú săn mồi. “Ừ, đông thật. Em cứ tiếp tục đi.” Tôi quay lưng rời đi, lòng thầm nhủ: Cứ tự đắc đi, Minh Thư. Tôi sẽ để cô chìm sâu trong ảo tưởng ấy.
Về đến nhà ở quận 7, tôi thấy bố mẹ chồng và Anh Tuấn đang ngồi chờ cơm. Trước đây, tôi luôn tất bật nấu nướng, chăm lo cho cả nhà, chẳng dám tiêu một đồng cho bản thân. Nhưng kiếp trước, sự tận tụy ấy chỉ đổi lại cái chết oan ức. Giờ đây, tôi chẳng còn ngu ngốc nữa. Tôi bước thẳng vào phòng, bỏ mặc ánh mắt khó chịu của họ.
Anh Tuấn đẩy cửa vào, thấy tôi đang đắp mặt nạ, lướt điện thoại. Anh ta cau mày: “Hồng Nhung, sao em không nấu cơm? Cả nhà đang đói đây!”
Tôi liếc anh ta, giọng lạnh tanh: “Em ăn ngoài rồi. Mấy người tự lo đi.”
Anh Tuấn sững sờ, như không tin vào tai mình. “Em bị gì thế? Trước giờ em đâu có ích kỷ vậy!”
Tôi cười nhạt, gằn từng chữ: “Phải, trước đây tôi ngu, mệt mỏi đi làm về còn phải hầu hạ cả nhà. Từ giờ, tôi sống cho tôi. Đói thì tự nấu!”
Anh Tuấn trợn mắt, mặt đỏ gay. “Em điên rồi à? Tự dưng nổi khùng lên thế này là sao?”
Tôi xé phăng mặt nạ, quát thẳng: “Đúng, tôi điên rồi! Công việc áp lực, tâm trạng tệ hại, mấy người đừng chọc tôi, không thì đừng trách! CÚT RA!”
Anh Tuấn hoảng hốt, vội chuồn ra phòng khách, líu lo tìm bố mẹ chồng kể lể. Chẳng mấy chốc, hai người họ xông vào, mẹ chồng chỉ tay quát: “Hồng Nhung, cô dám mắng con trai tôi? Muốn bị đuổi khỏi nhà hả?”
Tôi cười khẩy, đáp trả không chút e dè: “Đuổi tôi? Căn nhà này là bố mẹ tôi mua làm quà cưới, ai phải cuốn gói thì là mấy người mới đúng!”
Kiếp trước, tôi mù quáng yêu Anh Tuấn, bỏ ngoài tai lời khuyên của bố mẹ, để rồi chết thảm, khiến họ đau khổ cả đời. Giờ đây, tôi nhắc lại chuyện căn nhà, cả hai ông bà cứng họng, mặt mày tái mét. Trước giờ tôi quá nhu nhược, khiến họ quên mất tôi mới là chủ nhân thực sự của nơi này.
Tôi cố tình nổi khùng hôm nay, một phần để tránh ngủ chung với Anh Tuấn. Nghĩ đến việc gần gũi hắn, tôi chỉ thấy ghê tởm. Quả nhiên, Anh Tuấn giận tím mặt, lủi ra ngủ sofa. Bố mẹ chồng cũng chẳng dám hó hé.
Từ hôm đó, tôi sống như người xa lạ trong chính nhà mình. Sáng đi làm, tối ăn ngoài, chẳng buồn mua gì cho họ. Cả nhà bực bội, quay sang tìm Minh Thư để than vãn, nghĩ rằng cô ta sắp giàu to, có thể che chở cho họ. Minh Thư gọi tôi đến cửa hàng, bảo có chuyện cần nói. Nhưng khi tôi đến, cô ta bận túi bụi, quầy thanh toán đông nghẹt, toàn đàn ông đứng chen chúc. Trang phục của Minh Thư còn lố hơn hôm trước, áo bó sát như muốn bung ra, quần short ngắn đến mức chẳng khác gì không mặc.
Một chị phụ nữ đứng cạnh chồng, thấy anh ta nhìn Minh Thư chằm chằm, tức đến run người. Chị ta bước lên, chắn trước mặt chồng, chỉ tay vào Minh Thư: “Bà chủ, cô ăn mặc thế này không thấy xấu hổ à? Nhìn mà phát ói!”
Minh Thư đỏ mặt, đáp trả gay gắt: “Tôi mặc gì kệ tôi! Chị ghen tức thì tự mà mặc đi, có bản lĩnh không?” Cô ta còn cố tình liếc nhìn dáng người chị kia, cười khẩy: “À, chắc chị muốn mà không có thân hình, nên cay cú chứ gì?”
Chị kia tức đến run, định lao lên tát Minh Thư, nhưng bị chồng kéo lại, quát: “Đủ rồi! Người ta đẹp thì người ta có quyền, chị mũm mĩm thế này mà còn ghen, về nhà ngay!”
Chị phụ nữ mắt đỏ hoe, xấu hổ bỏ chạy. Minh Thư đắc ý, còn cố ý nháy mắt với gã đàn ông kia, khom người thấp hơn để khoe thêm. Tôi suýt nôn tại chỗ. Thấy tôi, Minh Thư cau mày, chẳng buồn nói gì. Tôi chán chường, quay lưng bỏ đi. Dù sao, xem được màn kịch này cũng đáng công đến!
Trong khi đó, cửa hàng Hưng Thịnh của chị Ngọc Lan bắt đầu mất khách. Chị ta vội tổ chức khuyến mãi, giảm giá mọi thứ rẻ hơn Phát Lộc hai ngàn đồng. Nhưng chiêu này chỉ hút được khách nữ, còn đám đàn ông chẳng thèm đoái hoài. Họ vẫn đổ xô đến Phát Lộc, chỉ để ngắm Minh Thư. Tôi lặng lẽ quan sát, lòng thầm nhủ: Minh Thư, cô càng nổi, càng gần ngày trả giá.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận