Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 1: Mưu Đồ Lôi Khách

Tôi đứng lặng trong căn phòng khách chật hẹp, ánh mắt dán chặt vào Minh Thư, em chồng tôi, đang hí hửng chỉnh lại chiếc áo croptop đỏ rực bó sát, phô bày vòng một căng tròn. Chiếc quần short vàng neon ngắn cũn cỡn chỉ vừa đủ che những chỗ cần che, khiến tôi không khỏi rùng mình. Minh Thư xoay người trước gương, môi nở nụ cười đắc ý, như thể cô ta đang nắm trong tay cả thế giới. Mẹ chồng tôi, bà Lan, ngồi trên ghế sofa, đôi mắt sáng rực, liên tục gật gù:

“Thư ơi, con làm thế này liệu có ổn không? Có đông khách thật không?”

Tôi gần như chết sững. Chuyện này… sao giống hệt kiếp trước đến vậy?

Đúng, tôi đã sống lại. Kiếp trước, cũng chính tại thời điểm này, Minh Thư nảy ra ý định ăn mặc hở hang để lôi kéo khách đến cửa hàng Phát Lộc của cô ta. Tôi đã cố can ngăn, lo sợ cô ta chuốc họa vào thân, nhưng chỉ nhận được cái bĩu môi khinh khỉnh và sự oán hận từ cả gia đình chồng. Kết quả? Họ đẩy tôi ngã lăn từ cầu thang, khiến tôi và đứa con chưa kịp chào đời tan biến trong đau đớn. Chồng tôi, Anh Tuấn, cùng bố mẹ chồng không những không báo công an, mà còn che giấu tội ác, thiêu xác tôi để xóa dấu vết.

Nhưng số phận trớ trêu. Cửa hàng Hưng Thịnh đối diện, do chị Ngọc Lan làm chủ, học theo chiêu trò của Minh Thư. Chị ta nhanh chóng nổi danh là “Nữ hoàng cửa hàng”, hút hết khách, khiến Minh Thư phát điên. Nhưng cái giá phải trả là quá đắt: chị Ngọc Lan và gia đình bị một băng cướp tàn bạo tấn công, cưỡng hiếp, sát hại, cướp sạch tài sản.

Giờ đây, khi mở mắt tỉnh lại, tôi thấy mình trở về đúng ngày Minh Thư bắt đầu kế hoạch điên rồ ấy.

“Chị dâu, chị thấy em mặc thế này có ổn không?” Minh Thư đột ngột quay sang, giọng đầy khiêu khích.

Tôi mỉm cười, cố nén cơn giận sục sôi trong lòng. “Em thích thì cứ làm, chị chẳng ý kiến gì đâu.”

Minh Thư nhếch mép, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường. “Biết ngay chị chẳng hiểu gì mà. Quê mùa thế này, hỏi chị khác gì hỏi cái tường!”

Mẹ chồng tôi hùa theo, giọng chua ngoa: “Thì thế, con bé này có biết gì đâu. Thư à, cửa hàng là của con, con muốn làm gì thì làm. Mà này, Quốc Huy có đồng ý không?”

Minh Thư phẩy tay, tự tin đáp: “Chỉ cần em kiếm được tiền, anh ấy và bố mẹ chồng em dám nói gì sao? Em còn định livestream trên TikTok nữa, kiểu gì cũng hút khách khắp khu này!”

Bà Lan gật đầu lia lịa, mắt sáng như bắt được vàng. “Ừ, con cứ làm đi, mẹ ủng hộ! Biết đâu con thành nổi tiếng, cửa hàng mình đông như hội!”

Minh Thư xách túi, bước ra cửa, miệng vẫn lẩm bẩm về kế hoạch làm “Nữ hoàng Phát Lộc”. Mẹ chồng vội bỏ dở việc bếp núc, lau tay chạy theo: “Mẹ đi xem thử, coi hiệu quả thế nào!”

Nhìn bóng hai người khuất dần, tôi xoa bụng – nơi giờ vẫn phẳng lì, chưa mang thai. Nhưng ký ức về nỗi đau mất con kiếp trước vẫn khiến tim tôi thắt lại, toàn thân run rẩy.

Kiếp trước, tôi đã khuyên Minh Thư: “Đừng ăn mặc thế, Thư. Phụ nữ có quyền tự do, nhưng cửa hàng đông người, lỡ gặp kẻ xấu thì sao? Đừng đùa với lòng dạ con người.” Cô ta do dự, rồi vì sợ mà bỏ ý định. Nhưng chị Ngọc Lan ở Hưng Thịnh đối diện lại học theo, khiến cửa hàng cô ta đông nghẹt, còn Phát Lộc thì vắng tanh. Minh Thư ghen tức, đổ lỗi cho tôi, dẫn cả nhà chồng đến hành hung tôi đến chết.

Giờ đây, sống lại một lần nữa, tôi quyết không ngăn cản. Minh Thư muốn lố lăng để câu khách? Cứ làm đi. Tôi muốn xem, lần này cô ta thoát khỏi lũ biến thái thế nào!

Để tăng sức hút, Minh Thư còn nghĩ ra chiêu livestream trên TikTok, kết hợp phát voucher cho khách. Cô ta tin chắc cách này sẽ khiến cửa hàng Phát Lộc nổi tiếng khắp Sài Gòn. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, lòng thầm tính toán. Kiếp trước, chính chiêu trò này đã dẫn dụ lũ biến thái từ xa tìm đến. Lần này, tôi sẽ để mọi thứ xảy ra đúng như số phận đã định.

Hôm sau, tôi đến cửa hàng Phát Lộc, giả vờ mua một chai nước rửa chén. Minh Thư bận rộn thanh toán, chẳng thèm nhìn tôi. Quầy hàng đông nghịt, toàn đàn ông, mắt dán chặt vào cô ta mỗi lần cô cúi xuống, để lộ khe ngực lấp ló. Minh Thư làm như không thấy, còn cố tình khom người sâu hơn, nụ cười rạng rỡ.

Quốc Huy, chồng cô ta, đứng một góc, cười tươi như thể chẳng bận tâm vợ mình đang bị săm soi. Tôi nhíu mày, lòng dâng lên cảm giác ghê tởm. Vì tiền, họ sẵn sàng đánh đổi cả liêm sỉ.

Tôi đặt chai nước lên quầy. Minh Thư liếc nhìn, giọng mỉa mai: “Chỉ có một chai thôi hả? Thôi, chị cầm về đi, em tặng.”

Tôi cười lạnh. “Tặng thì khỏi. Em đang làm ăn phát đạt, chị không muốn làm em lỗ đâu.”

Cô ta hừ một tiếng, quét mã vội vàng. “Mười hai ngàn.”

Tôi trả tiền, liếc nhìn đám đàn ông phía sau, ánh mắt hau háu như sói. Minh Thư, cô cứ tự mãn đi. Rồi cô sẽ thấy, cái giá của sự liều lĩnh này đắt đến mức nào.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

5 chương

Không tìm thấy chương nào