Chương 3: Lửa Hận Bùng Cháy
Cửa hàng Phát Lộc của Minh Thư ngày càng náo nhiệt, đặc biệt nhờ chiêu trò livestream trên TikTok. Cô ta còn mời một MC địa phương nổi tiếng ở Sài Gòn để khuấy động không khí, khiến lượng người xem tăng vọt. Đám đàn ông chẳng còn chỉ mua nước mắm hay dầu ăn, mà lũ lượt kéo đến, đôi khi chỉ để cầm chai nước suối hay gói bánh, cốt là được ngắm Minh Thư trong bộ croptop bó sát và quần short ngắn cũn. Họ thì thầm, cười cợt, ánh mắt hau háu chẳng buồn che giấu. Tôi đứng từ xa, nhìn cảnh tượng ấy, lòng vừa ghê tởm vừa phấn khích. Minh Thư, cô càng lấn sâu, càng khó thoát.
Chị Ngọc Lan, chủ cửa hàng Hưng Thịnh đối diện, bắt đầu lo sốt vó khi khách thưa dần. Cô ta thử giảm giá, treo biển khuyến mãi rầm rộ, nhưng chỉ lôi kéo được mấy chị em phụ nữ. Họ đến không chỉ vì hàng rẻ, mà còn để “đồng minh” với Ngọc Lan, hòng kéo chồng mình về từ ma lực của Minh Thư. Nhưng đàn ông mà, ai lại bỏ qua cơ hội chiêm ngưỡng Minh Thư chỉ để tiết kiệm vài ngàn đồng? Hưng Thịnh ngày càng vắng, còn Phát Lộc thì đông như hội.
Bức bối vì thua kém, Ngọc Lan và vài chị phụ nữ trong khu quyết định chơi chiêu mạnh: báo công an. Lý do? Minh Thư ăn mặc phản cảm, gây rối trật tự công cộng. Cả khu dân cư trên đường Lê Văn Chí xôn xao, mấy bà tám tụ tập bàn tán rôm rả. Họ tin chắc công an sẽ xử lý Minh Thư, buộc cô ta phải “kín đáo” lại. Ngọc Lan đứng trước cửa hàng, khoanh tay, khóe môi nhếch lên đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng tôi biết, mọi chuyện sẽ chẳng như họ mong. Kiếp trước, Minh Thư từng báo công an khi Ngọc Lan dùng chiêu tương tự để cướp khách. Kết quả? Công an đến, kiểm tra, rồi chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở rằng ăn mặc là quyền tự do, không ai can thiệp được. Lần này cũng chẳng khác. Một buổi sáng, xe công an đậu trước cửa Phát Lộc, vài anh kiểm tra qua loa rồi rời đi. Minh Thư, chẳng chút nao núng, hôm sau vẫn diện croptop đỏ rực và quần short vàng chói, tiếp tục livestream, giọng ngọt như rót mật.
Ngọc Lan và đám chị em tức đến tím mặt. Họ kéo nhau lên phường, đòi hỏi cho ra lẽ. Câu trả lời từ công an vẫn y như kiếp trước: “Ăn mặc là quyền cá nhân, chúng tôi chỉ nhắc nhở, nghe hay không tùy họ.” Ngọc Lan trở về, mặt mày xám xịt. Minh Thư, như muốn chọc tức thêm, đứng chặn giữa đường, cố tình khoe dáng, giọng mỉa mai: “Ồ, mấy chị đi đâu về mà mặt như đưa đám thế?”
Ngọc Lan không kìm được, chỉ tay quát: “Cô tưởng mình ngon lắm hả? Ăn mặc lẳng lơ thế, không thấy nhục à?”
Một chị khác chen vào: “Đúng là đồ hồ ly, dụ dỗ chồng người ta, không biết xấu hổ!”
“Cứ thế này, cẩn thận gặp kẻ xấu, lúc đó có khóc cũng muộn!”
Minh Thư chẳng vừa, cười khẩy, tay vuốt nhẹ vòng một, giọng ngạo mạn: “Mấy người ghen tức gì chứ? Tôi đẹp, tôi có quyền! Nhìn mấy người đi, dáng xồ xề, ngực xệ, bảo sao chồng chán!”
Lời nói như đổ dầu vào lửa. Một chị phụ nữ không chịu nổi, lao lên định giật tóc Minh Thư. Đám còn lại cũng xông vào, kéo áo, xô đẩy. Chiếc croptop của Minh Thư rách một mảng, để lộ vết trầy xước đỏ ửng trên vai. Đám đàn ông gần đó vội chạy tới can ngăn, vài gã nhân cơ hội sờ soạng Minh Thư, khiến cô ta hét lên kinh hoàng. Quốc Huy phải dẫn người đến mới dẹp được đám hỗn loạn. Ai cũng xây xát nhẹ, chửi bới um sùm rồi giải tán.
Từ hôm đó, Minh Thư bị cả khu phụ nữ thù ghét. Cửa hàng Phát Lộc gần như chỉ còn khách nam, nhưng cô ta lại thấy thế càng hay, bảo rằng bán cho đàn ông dễ hơn, khỏi phải đôi co với mấy bà. Ngọc Lan, bị kích động mạnh, quyết định “lấy độc trị độc”. Cô ta bắt đầu mặc áo trễ ngực và váy ngắn, cố bắt chước Minh Thư. Nhưng tuổi tác không tha, vóc dáng Ngọc Lan chẳng thể sánh bằng cô em trẻ trung. Dù vậy, cô ta vẫn thu hút được vài khách nam, có lẽ họ thích kiểu “chín muồi” hơn.
Hai cửa hàng đua nhau khoe da thịt, khiến cả khu Lê Văn Chí xôn xao. Đi đâu tôi cũng nghe mấy ông già ngồi quán cà phê bàn tán: “Hôm nay qua Phát Lộc, thấy khách ít hơn rồi, chắc bị Hưng Thịnh cướp mất!”
“Nhưng bà Lan già rồi, tôi vẫn thích cô Thư hơn, trẻ trung, mọng mẩy!”
“Thích thì thích, nhìn là được, sờ được đâu mà mơ!”
Nghe những lời tục tĩu ấy, tôi chỉ cười thầm. Minh Thư, cô cứ tiếp tục đi. Kiếp này, tôi muốn xem cô thoát nổi không.
Nhờ vẻ ngoài nổi bật và chiêu trò livestream, Minh Thư nhanh chóng nổi như cồn. Khách từ khắp Sài Gòn kéo đến, cửa hàng Phát Lộc lúc nào cũng chật kín, hàng dài xếp ra tận đường. Quốc Huy, bố mẹ chồng cô ta, thậm chí cả bố mẹ chồng tôi và Anh Tuấn, đều được gọi sang phụ giúp, lương cao ngất. Nhưng Minh Thư vẫn chưa thỏa mãn. Thấy Hưng Thịnh cũng khấm khá, cô ta quyết đẩy mạnh livestream, còn đăng ký Fanpage để hút thêm fan.
Một tối, tôi nghe cả nhà bàn bạc rôm rả. Minh Thư hào hứng: “Hàng hóa nhiều, nhân viên bận tối mắt, em phải livestream nhiều hơn. Không thì không đủ tiền trả lương mọi người!”
Quốc Huy gật đầu lia lịa: “Làm đi em, anh ủng hộ hết mình! Dù em có nói mình độc thân để câu fan, anh cũng chịu!”
Anh Tuấn chen vào, cười toe toét: “Cứ livestream đi, kiếm tiền nhiều thì chia anh phần là được!”
Cả nhà cười rộ lên, như thể sắp phát tài. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên. Kiếp trước, chính sau những buổi livestream này, lũ biến thái từ xa mới mò đến. Cứ làm đi, Minh Thư. Tôi còn lo cô không làm đấy!
Vài tuần sau, fan của Minh Thư trên TikTok đã vượt nửa triệu. Một “đại ca” bí ẩn ngày nào cũng tặng quà, không nhiều nhưng đều đặn. Minh Thư mừng như trúng số, khoe khắp nơi. Anh Tuấn và cả nhà càng vênh váo, chẳng thèm đoái hoài đến tôi.
Tôi tò mò, ghé Hưng Thịnh mua ít đồ. Lúc thanh toán, tôi buột miệng khen: “Chị Lan ăn mặc thế này trông thanh lịch ghê, có khí chất hẳn!”
Ngọc Lan liếc tôi, ánh mắt dò xét: “Cô là chị dâu Minh Thư, đúng không? Sao không mua ở chỗ nó, lại qua đây?”
Tôi cười nhẹ: “Thật ra tôi muốn hỏi, sao chị không tiếp tục kiểu ăn mặc gợi cảm nữa? Tôi khuyên Minh Thư mãi mà nó chẳng nghe.”
Ngọc Lan thoáng nét đau đớn: “Tôi thấy nguy hiểm, nên dừng lại. Kinh doanh chậm một chút cũng được, miễn là còn sống.”
Lời nói ấy khiến tôi sững sờ. Chẳng lẽ… Ngọc Lan cũng sống lại như tôi?
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận