Chương 2: Bài học không dành cho tôi
Ngày khai giảng ở hang Ánh Trăng đến rất nhanh.
Từng nhóm yêu tinh nhỏ kéo vali lá cây, ùa vào lớp.
Tôi được phân vào lớp thầy Cò, một vị thầy nghiêm khắc nhưng nổi tiếng công bằng.
Thầy nhìn tôi một lúc lâu rồi bảo: “Nếu có đứa nào bắt nạt con trong lớp, cứ đến báo thầy.”
Tôi hơi buồn. Chỉ một cái liếc mắt, thầy đã biết tôi là đứa dễ bị ăn hiếp nhất.
Động lớp 007.
Thầy Cò đứng trên bục đá cao, giọng vang vọng: “Hôm nay ngày đầu, thầy không dạy sâu. Chỉ nói về tình hình chung của rừng núi chúng ta.”
Thầy vạch vài nét lên vách đá ẩm.
“Trong thế giới này, các con nghĩ ai đang nắm giữ sức mạnh lớn nhất?”
Đám yêu tinh nhỏ xôn xao.
“Tất nhiên là yêu tinh chúng ta!”
“Có khi là thần núi.”
“Ma rừng.”
“Quỷ đầm.”
“Tiên suối.”
Thầy Cò hỏi tiếp: “Sao chẳng ai nhắc đến loài người?”
Tôi giơ tay: “Vì loài người lúc nào cũng bị tranh chấp đất đai.”
Thầy gật đầu: “Đúng. Nhưng nếu họ yếu thật, sao qua bao đời họ vẫn giữ được vùng đất màu mỡ nhất?”
Cả lớp im thin thít.
Thầy vẽ thêm mấy vòng tròn trên đá: “Loài người nằm ở giữa mọi nẻo đường. Thần, ma, quỷ, tiên muốn mở rộng lãnh thổ đều phải đi qua đất họ.”
“Việc họ vẫn tồn tại chính là bằng chứng cho sức mạnh thực sự.”
Tôi lại hỏi: “Vậy sao họ vẫn bị xâm phạm hoài ạ?”
Thầy đáp: “Vì tài nguyên của họ quá dồi dào. Chúng ta sống trong rừng sâu, tài nguyên hạn chế. Còn loài người có chợ búa, buôn bán với mọi phía, chẳng cần rời khỏi bản làng cũng giàu có.”
“Nhưng tình thế đang thay đổi. Các vị thần núi và tiên suối đang lôi kéo con người xây miếu thờ, cúng bái. Chỉ vài năm nữa, họ có thể kiểm soát loài người mà không cần đánh nhau.”
Một bạn báo nhỏ hỏi: “Thầy ơi, chuyện đó liên quan gì đến chúng con?”
Thầy Cò nhìn cả lớp: “Các con là thế hệ tương lai của yêu tinh. Phải nhìn xa, học hành để bảo vệ lãnh thổ của chúng ta.”
Đúng lúc ấy, tôi giơ tay: “Thầy ơi, con đói rồi ạ.”
Từ hôm đó, ngoài biệt danh “hay mách cha”, tôi còn bị gọi là “đói bụng”.
Ở hang Ánh Trăng được một tháng, thầy Cò nhìn tôi bảo: “Ngày mai con nghỉ học, không cần đến.”
Tôi hỏi quanh, hóa ra chỉ mình tôi bị cấm dự giờ học ngày mai.
Sao thầy lại làm thế? Quá bất công.
Thế là hôm sau tôi vẫn lén chen vào lớp cùng mọi người.
Thầy Cò viết lên vách đá: “Hôm nay chúng ta học mười chín cách chế biến thịt thú rừng.”
Mới nghe vài câu đầu, bụng tôi đã réo sùng sục.
Tôi đứng phắt dậy: “Thầy ơi, con muốn ăn quá!”
Thầy Cò trừng mắt: “Con bé ham ăn này, thầy đã dặn hôm nay đừng đến cơ mà? Con không được học bài này.”
Thầy nhẹ nhàng đẩy tôi ra ngoài rồi khép cửa đá lại.
Tôi xị mặt, chạy một mạch đi tìm cha Cọp để mách.
Cha đang săn thú gần suối, thấy tôi liền hỏi: “Con lại nghịch ngợm gì rồi?”
Tôi kể: “Con chẳng làm gì sai cả. Thầy Cò thiên vị, tất cả yêu tinh nhỏ đều được học, chỉ mình con bị đuổi ra.”
Cha Cọp tiện tay quật ngã một con heo rừng lớn: “Sao lại thế được! Dám bắt nạt con gái ta. Lên đây, ngồi lên vai cha, cha đi hỏi cho ra lẽ.”
Cha chạy như bay, gió vi vu bên tai, tôi phải cúi rạp người.
Chẳng mấy chốc đã tới trước hang Ánh Trăng.
Cha Cọp đeo vòng cổ bạc lớn, đạp tung cửa đá: “Cò kia, yêu tinh khác học gì thì con gái ta cũng phải được học!”
Thầy Cò chậm rãi bước ra, vẻ mặt tỉnh bơ: “Hổ đại nhân hôm nay rảnh rỗi ghé chơi à?”
Cha Cọp gầm gừ: “Đừng vòng vo. Học phí ta đóng đủ, sao dám đuổi con gái ta ra khỏi lớp?”
Tôi vênh mặt: “Đúng đó! Sao không cho con học cách chế biến thịt thú?”
Cha Cọp đang gật đầu theo: “Ừ, sao không cho… học gì cơ?”
Tôi nhìn cha, nhấn từng chữ: “Học chế biến thịt thú rừng.”
Khí thế của cha lập tức xẹp xuống.
Thầy Cò nhìn cha Cọp, giọng nhạt: “Con gái nhà ông nên học món này sao?”
Tôi kéo áo cha: “Cha nói đi!”
Cha Cọp quỳ một chân xuống, giọng nhỏ lại: “Tại hạ lỗ mãng rồi.”
Tôi hừ một tiếng, chỉ thầy Cò: “Thầy đừng đắc ý, mới chỉ có một cha Cọp quỳ thôi. Con còn chú Chồn, dì Cáo, anh Chim Ưng, bác Trâu…”
Cha vội bế xổng tôi lên: “Thôi đủ rồi, cha đưa con về bẫy chim vậy.”
Tôi hỏi trên đường về: “Cha ơi, sao cha lại xin lỗi thầy?”
Sau mấy lần tôi hỏi mãi, cha Cọp thở dài: “Minh Châu à, con khác với yêu tinh bình thường. Chúng ta chia thành hai loại: ăn thịt và ăn cỏ. Con thuộc loại ăn cỏ, không thể ăn thịt được.”
Tôi đứng chết lặng, nước mắt trào ra: “Hu hu… Thế con không phải con ruột của cha rồi. Cha ăn thịt được, sao con lại không?”
Cha hoảng hồn, vứt luôn cái bẫy đang có chim sa lưới, ôm chặt tôi: “Minh Châu đừng khóc. Để cha kể con nghe chuyện cá chép hóa rồng nhé, con cá nào cũng khác nhau, nhưng đều là con của sông.”
Tôi tin lời cha.
Nước mắt ngừng rơi, tôi cuộn tròn trong lòng cha Cọp, ngủ thiếp đi trong tiếng gió rừng.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận