Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 4: Trà Sữa và Bóng Chuyền

Sau vụ Minh Châu đe dọa, tôi quyết định tạm gác drama để tập trung học hành. Tuấn Kiệt vẫn đều đặn kèm tôi mỗi tối, dù đôi lúc ánh mắt cậu ấy nhìn tôi cứ như muốn nói: “Sao em học chậm thế?” Tôi chỉ biết cười trừ, cắm đầu vào sách vở.

Một buổi chiều, tôi và Ánh Ngọc ngồi trong quán trà sữa gần trường, vừa nhâm nhi ly trà đào vừa bàn chuyện. Ánh Ngọc bỗng thì thầm: “Lan, nghe nói Bảo Long hay đến đây. Cậu có muốn gặp lại không?”

Tôi suýt sặc: “Gặp làm gì? Hủy hôn xong rồi, ai rảnh mà dây dưa!”

Nhưng đúng lúc đó, cửa quán mở, Bảo Long bước vào, áo sơ mi trắng gọn gàng, nụ cười lúm đồng tiền sáng rực. Anh ấy nhìn thấy tôi, vẫy tay: “Hương Lan, trùng hợp quá!”

Tôi gật đầu, cố giữ vẻ bình thản: “Ừ, uống trà sữa à?”

Bảo Long ngồi xuống bàn bên cạnh, bắt đầu kể chuyện trường THPT B. Rồi anh ấy bất ngờ đề nghị: “Lan, tôi kèm cậu môn Lý được không? Tuấn Kiệt dạy mấy môn khác là đủ rồi.”

Tôi ngẩn ra, chưa kịp trả lời thì Tuấn Kiệt, không biết từ đâu xuất hiện, chen vào ngồi giữa tôi và Bảo Long. Cậu ấy ra dấu nhanh như chớp: “Cảm ơn, nhưng tôi dạy được hết.”

Bảo Long cười nhẹ: “Kiệt, cậu căng thẳng quá rồi. Tôi chỉ muốn giúp em gái cậu thôi.”

Tuấn Kiệt lườm anh ấy, ra dấu: “Em gái tôi, tôi lo được.”

Không khí bỗng dậy mùi thuốc súng. Ánh Ngọc huých tôi, thì thầm: “Sao anh trai cậu với Bảo Long cứ như gà chọi thế?”

Tôi nhún vai, giả vờ không quan tâm, nhưng trong lòng bắt đầu nghi ngờ. Tuấn Kiệt căng thẳng thế này, chẳng lẽ có gì mờ ám?


Vài ngày sau, trường tổ chức trận bóng chuyền giao hữu với THPT B để giảm căng thẳng trước kỳ thi. Tôi và Ánh Ngọc ngồi bên sân, gặm bánh mì, làm khán giả hóng hớt.

Ánh Ngọc chỉ tay, hét lên: “Trời ơi, Bảo Long kìa! Học bá mà còn chơi bóng chuyền ngon thế!”

Tôi nhìn theo, thấy Bảo Long trong bộ đồ thể thao, động tác dứt khoát, vừa đập bóng vừa để lộ cơ bắp săn chắc. Tôi cắn bánh mì, lẩm bẩm: “Nắng nóng thế này, nhìn mà mệt.”

Ánh Ngọc lay vai tôi: “Còn Tuấn Kiệt nữa! Trời ơi, một người lạnh lùng bí ẩn, một người rực rỡ như nắng, chọn ai đây?!”

Trên sân, Tuấn Kiệt và Bảo Long đối đầu trực diện. Mỗi lần đập bóng, hai người như muốn ăn tươi nuốt sống nhau. Điểm số bám sát, khán giả nữ hét đến khản giọng.

Giữa hiệp, Bảo Long chạy đến, nhìn ly trà sữa trong tay tôi: “Lan, cho xin ngụm nước đi.”

Tôi chưa kịp đưa thì Tuấn Kiệt đã chặn trước, ra dấu: “Uống của tôi này.” Cậu ấy nhét một chai nước khoáng vào tay Bảo Long, ánh mắt như bắn tia lửa.

Khán giả xung quanh xì xào: “Sao cả hai đều xin nước của Hương Lan?”

“Trà sữa của cô ấy hiệu gì mà hot thế?”

Tôi nhìn ly trà sữa, rồi nhìn hai người họ, bất ngờ nảy ra ý tưởng. Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, tôi ngửa cổ uống cạn ly, bóp nát cái cốc, rồi ợ to: “Hết rồi!”

Bảo Long: “…”

Tuấn Kiệt: “…”

Cả sân lặng ngắt ba giây. Tôi nhếch môi, thầm nghĩ: “Cho hai người ép tôi học thêm, giờ trả thù được rồi!”


Tối đó, trong giờ học thêm, tôi khoe với Tuấn Kiệt và Bảo Long một lá thư tình nặc danh nhận được trong hộc bàn. “Nhìn đi, tôi cũng có giá đấy nhé!”

Cả hai đồng loạt ngẩng lên, ánh mắt dừng trên phong bì màu xanh. Bảo Long giật lấy, nhét vào túi: “Trước kỳ thi, cấm phân tâm. Tịch thu!”

Tôi trợn mắt: “Này, tôi chưa đọc mà!”

Anh ấy gõ đầu tôi: “Thư tình trước thi là âm mưu phá hoại tâm lý, không được đọc!”

Tuấn Kiệt hừ lạnh, lôi từ cặp ra một xấp đề thi, ra dấu: “Có sức đọc thư, làm thêm ba bộ đề Vật Lý đi.”

Tôi ôm đầu gào thầm: “Hai người bị điên à?!”

Sáng hôm sau, một nam sinh rụt rè chặn tôi ngoài lớp, mặt đỏ như cà chua: “Hương Lan, thư hôm qua… cậu thấy thế nào?”

Tôi ngẩn ra, rồi nhận ra cậu ta là “tác giả” lá thư. Tức mình vì bị ép làm đề cả đêm, tôi vỗ vai cậu ấy: “Bạn học, cố thi đại học cho tốt nhé!”

Mắt cậu sáng lên: “Ý cậu là sau thi đại học, chúng ta…”

“Không có sau này đâu,” tôi cắt ngang, lạnh lùng. “Cứ học đi đã.”

Cậu ấy đứng hình, mắt đỏ hoe, như muốn khóc. Tôi gãi đầu, tự hỏi: “Mình nói gì sai sao?”


Cuối tuần, tôi nhắn tin hỏi Ánh Ngọc: “Cậu, nếu A không cho B đến gần C, thấy B với C thân thiết là tức, chuyện này là sao?”

Ánh Ngọc trả lời ngay: “Ghen chứ sao nữa!”

Tôi giật mình. Tuấn Kiệt ghen? Chẳng lẽ cậu ấy thích Bảo Long?

Hào hứng, tôi nhắn ngay cho Bảo Long: “Chúc anh sắp thoát kiếp yêu thầm!”

Bảo Long trả lời: “???”

Tôi cười híp mắt: “Đừng giả vờ, em biết hết rồi! Yên tâm, em giữ bí mật!”

Anh ấy nhắn lại: “Bí mật gì? Tôi rõ ràng lắm mà!”

Tôi cười to, nghĩ bụng: “Đàn anh, anh diễn sâu quá rồi đấy!”

Nhưng tối đó, khi Bảo Long đến dạy kèm, Tuấn Kiệt lại chen giữa chúng tôi, ra dấu với tốc độ như bão: “Học bài đi, đừng nói chuyện linh tinh!”

Tôi nhìn cậu ấy, rồi nhìn Bảo Long, thầm nghĩ: “Chuyện này càng ngày càng thú vị rồi đây!”

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào