Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 3: Hủy Hôn và Drama

Tôi đứng trong sân sau trường, bị ba tên đầu vàng vây quanh, còn Minh Châu thì đứng đó, khoanh tay cười khẩy. Tôi nghiến răng, sẵn sàng tung cú đấm, nhưng trước khi kịp ra tay, một bóng người lao đến nhanh như chớp. Tuấn Kiệt, với động tác gọn gàng của một người giỏi Karate, chỉ trong vài giây đã khiến cả ba tên ngã lăn ra đất, ôm bụng rên rỉ.

Minh Châu tái mặt, lùi lại, lắp bắp: “Cậu… cậu dám đánh người của tôi?”

Tuấn Kiệt lạnh lùng ra dấu: “Còn dám động vào em tôi, hậu quả không chỉ thế này đâu.”

Tôi đứng sau lưng cậu ấy, hả hê vỗ tay: “Anh trai, đẹp lắm!”

Minh Châu tức đến run, chỉ tay vào tôi: “Hương Lan, cô chờ đó!” Rồi cô ta quay đầu bỏ chạy, để lại ba tên đàn em nằm bẹp dưới đất.

Tuấn Kiệt quay sang, ra dấu hỏi: “Không sao chứ?”

Tôi cười hì hì: “Có anh đây, em sợ gì!” Nhưng trong lòng vẫn ấm ức vì vụ tin đồn. Tôi nhắn tin cho Ánh Ngọc: “Tìm hiểu xem ai đứng sau vụ đồn tôi ép Tuấn Kiệt!”


Tối đó, tôi tiếp tục học thêm với Tuấn Kiệt. Cậu ấy kiên nhẫn giải từng bài toán, dùng phần mềm chuyển văn bản thành giọng nói để giảng. Tôi ngáp dài, đầu óc quay mòng, nhưng phải công nhận, cách dạy của cậu ấy dễ hiểu hơn thầy cô trên lớp.

Học xong, tôi nhớ đến chuyện hủy hôn, liền lôi Tuấn Kiệt ra hỏi: “Anh, mai đi với tôi gặp Bảo Long nhé? Hủy cái hôn ước vớ vẩn này đi!”

Tuấn Kiệt nhướng mày, gõ chữ: “Sao gấp thế? Muốn thoát khỏi thằng mập đó lắm à?”

Tôi nghiến răng: “Chứ còn gì! Thằng nhóc cướp kẹo mút của tôi hồi nhỏ, giờ phải tính sổ!”

Cậu ấy ra dấu, mắt lấp lánh ý cười: “Được, mai đi. Nhưng đừng đánh nhau nữa, phiền lắm.”


Hôm sau, thay vì đến cổng trường THPT B, tôi hẹn Bảo Long ở một quán nước nhỏ gần đó. Tôi kéo Tuấn Kiệt đi cùng, lòng hừng hực khí thế. Vừa bước vào quán, tôi đã thấy Bảo Long ngồi ở góc, đang đọc sách, ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm nổi bật gương mặt đẹp trai của anh ấy. Tôi hít sâu, tự nhủ: “Bình tĩnh, chỉ đến để hủy hôn!”

Tôi bước tới, ngồi phịch xuống ghế: “Bảo Long, chuyện hôn ước từ nhỏ, hủy đi nhé?”

Anh ấy ngẩng lên, lúm đồng tiền hiện rõ: “Hương Lan, em vẫn nóng tính như hồi bé. Hủy thì hủy, nhưng em chắc chứ? Hồi đó em trèo cây đòi cưới anh cơ mà.”

Tôi suýt sặc nước: “Cái gì? Là anh cướp kẹo mút của tôi, tôi chỉ đòi lại công bằng!”

Bảo Long cười lớn: “Công bằng gì mà tụt quần anh trước cả xóm?”

Tuấn Kiệt ngồi bên cạnh, ra dấu: “Hai người kể tiếp đi, nghe vui đấy.”

Tôi lườm cậu ấy, quay lại nói với Bảo Long: “Nói chung, giờ lớn rồi, chuyện trẻ con bỏ qua. Ký giấy hủy hôn đi!”

Bảo Long gật đầu, lấy từ cặp ra một tờ giấy, ký tên cái xoẹt: “Xong. Nhưng Lan, sau này có cần anh giúp gì, cứ nói nhé.”

Tôi ngẩn ra, không ngờ mọi chuyện dễ dàng thế. Trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa hơi hụt hẫng. Tuấn Kiệt ra dấu: “Hài lòng chưa? Về thôi.”


Về đến nhà, tôi kể chuyện hủy hôn cho mẹ Lan. Bà cười tươi: “Tốt rồi, con tập trung học đi. Tuấn Kiệt dạy con thế nào?”

Tôi bĩu môi: “Cũng tạm. Nhưng anh ấy nghiêm khắc quá, làm em mệt muốn chết!”

Mẹ Lan xoa đầu tôi: “Cố lên, con tiến bộ mẹ sẽ thưởng lớn!”

Vài ngày sau, drama lại ập đến. Ánh Ngọc nhắn tin: “Lan, tìm ra rồi! Minh Châu tung tin đồn cậu ép Tuấn Kiệt. Cô ta còn bảo cậu chen chân vào chuyện tình thanh mai trúc mã của họ!”

Tôi tức đến nghiến răng, định tìm Minh Châu tính sổ, nhưng Tuấn Kiệt giữ lại, ra dấu: “Đừng manh động. Để tôi xử lý.”

Cậu ấy gõ một tin nhắn gửi nhóm lớp, giải thích rõ ràng rằng tôi là em gái, không có chuyện ép buộc gì. Tin đồn dần lắng xuống, nhưng Minh Châu vẫn không chịu xin lỗi.


Kỳ thi tháng đến, tôi hồi hộp đến mức cắn móng tay. Kết quả công bố, tôi bất ngờ nhảy vọt lên hạng 80 toàn khối, tiến bộ hơn 20 hạng! Thầy Hoàng nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh: “Hương Lan, em uống thuốc gì mà tiến bộ thế?”

Tôi cười hì hì: “Thuốc của anh trai em, thầy ạ!”

Về nhà, mẹ Lan vui như Tết, chuyển ngay cho tôi 66,666 đồng qua ví điện tử: “Thưởng cho con gái cưng!”

Ba Minh cười hiền, lén chuyển thêm 200 đồng: “Ba không nhiều tiền, nhưng ủng hộ tinh thần!”

Tuấn Kiệt nhìn tôi, ra dấu: “Cố lên, còn xa mới đuổi kịp tôi.”

Tôi lườm cậu ấy, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp. Có anh trai học bá kèm cặp, có vẻ tôi cũng không tệ lắm.

Nhưng Minh Châu vẫn chưa từ bỏ. Cô ta chặn tôi ở góc cầu thang, giọng lạnh lùng: “Hương Lan, tưởng thắng được tôi dễ thế à? Cứ chờ xem!”

Tôi nhếch môi: “Cô muốn chơi, tôi chiều. Nhưng lần này, đừng trách tôi nặng tay!”

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào