Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 4: Bị vu oan bạo hành

Một tháng trôi qua êm đềm, nhưng tôi vẫn cảnh giác. Tên đầu sỏ đường dây buôn trẻ vẫn lảng vảng đâu đó, và bà Nga chưa từ bỏ ý định.

Rồi một chiều, đang dạy học, tôi nhận được tin nhắn từ đồng nghiệp: “Mai Anh, em xem mạng xã hội đi, có video về em kìa!”

Tôi mở ra xem. Kim Liên đăng clip trên nền tảng phổ biến, mặt mếu máo, tay áo xắn cao lộ vết bầm tím loang lổ – rõ ràng là tự tạo bằng phần mềm chỉnh sửa, vì màu sắc hơi lệch không tự nhiên.

Trong video, con bé khóc lóc: “Em xin lỗi vì bà em nói sai, nhưng cô đừng xúi bạn bè tránh em nữa. Đừng đánh em đau thế này, em hứa sẽ không kể ai nữa ạ.”

Hashtag #Giaovienbaoanh, #Culaptrẻem lan truyền nhanh chóng. Cộng đồng mạng sôi sục:

“Loại giáo viên này phải đuổi việc ngay!”

“Trẻ con tội nghiệp, bị cô lập rồi còn bị đánh!”

Trường nhanh chóng tạm đình chỉ tôi để điều tra. Hiệu trưởng gọi lên văn phòng, có cả lãnh đạo, phóng viên, và hai bà cháu bà Nga.

Vừa bước vào, tôi đã thấy ánh mắt đắc thắng của bà Nga. Kim Liên nép sau lưng bà, giả vờ sợ hãi.

Hiệu trưởng hỏi: “Cô Mai Anh, em Lâm tố cáo cô cô lập và đánh đập em ấy. Cô giải thích sao?”

Tôi bình tĩnh: “Tôi không làm. Hãy hỏi kỹ em ấy xem.”

Mọi người quay sang Kim Liên. Bà Nga đẩy con bé ra: “Kể đi con, đừng sợ.”

Kim Liên run run: “Sau khi bà nói sai, cô không quan tâm em nữa, nên bạn bè cũng tránh em. Hôm qua cô kéo em vào phòng y tế rồi… đánh em.”

Tôi cười nhạt: “Vậy sao? Tôi yêu cầu kiểm tra dấu vân tay trên camera phòng y tế. Nếu hỏng, chắc có người phá.”

Hiệu trưởng gọi kiểm tra, mặt tối sầm: “Camera hỏng thật, nhưng có học sinh nghe tiếng kêu đau từ bên trong.”

“Tôi không làm. Hãy gọi công an kiểm tra dấu vân tay và điều tra kỹ.”

Tôi quay đi, nhưng dư luận đã bùng nổ. Trên đường về, đám đông lạ mặt ném rau hư và chai nước mắm thối vào người tôi, hét: “Đồ ác nhân!”

Về nhà, cửa dính đầy rác thải. Tôi lau dọn, lòng đầy giận dữ.

Tối muộn, bà Nga gõ cửa: “Mai Anh, tao biết mày ở trong. Ra đây nói chuyện.”

Tôi mở hé: “Bà muốn gì? Tôi đã báo công an rồi.”

Bà ta cười nhếch: “Hòa giải đi. Tao bảo Kim Liên nói tất cả là bịa đặt, nếu mày đồng ý một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Ngủ với Minh Quân, đẻ con trai cho nhà tao. Đại sư bảo chỉ cần mày làm phép một đêm là được. Con dâu tao vô sinh, mày đẻ xong sẽ được cưới hỏi đàng hoàng.”

Tôi suýt nôn: “Bà điên rồi. Ông pháp sư là tội phạm!”

“Ông ấy có tài thật. Đây là cơ hội cho mày chuộc lỗi vì phá chuyện đổi mệnh.”

Tôi nén giận: “Để tôi suy nghĩ.”

Cửa đóng lại, tôi biết đã đến lúc thu lưới.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

6 chương

Không tìm thấy chương nào