Chương 3: Hành Trình Một Mình
Tôi rời khỏi bệnh viện, ôm chặt Bảo An trong lòng, lòng nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Số tiền tiết kiệm từ những tháng ở nhà Lan Hương, cộng với khoản bồi thường bà ta đưa, đủ để tôi thuê một căn hộ nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Căn hộ chỉ vỏn vẹn 50m2, nhưng với tôi, đó là tổ ấm đầu tiên của hai mẹ con. Tôi đặt Bảo An xuống chiếc nôi gỗ đơn sơ, nhìn gương mặt hồng hào của con mà lòng ấm áp. "Mẹ sẽ cho con một cuộc đời tốt đẹp," tôi thì thầm, quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tôi không chọn lái xe ôm hay làm công việc nặng nhọc như kiếp trước. Thay vào đó, tôi bắt đầu bán hàng online, từ quần áo trẻ em đến đồ gia dụng. Ban ngày, tôi chụp ảnh sản phẩm, đăng bài trên mạng xã hội, trả lời khách hàng. Đêm đến, khi Bảo An đã ngủ say, tôi ngồi gói hàng, chuẩn bị cho những đơn giao sáng hôm sau. Công việc không dễ dàng, nhưng nó cho tôi thời gian ở bên con, điều mà kiếp trước tôi không có. Tôi còn mở một tiệm tạp hóa nhỏ gần nhà, bán thêm bánh kẹo, đồ dùng sinh hoạt. Dù bận rộn, tôi luôn dành lúc rảnh rỗi chơi với Bảo An, dạy con những bài hát thiếu nhi, nhìn con cười mà lòng nhẹ nhàng.
Bảo An lớn lên khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, đôi mắt sáng như sao. Mỗi lần con bi bô gọi "Mẹ", tôi như có thêm sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn. Tôi không còn liên lạc với Lan Hương, nhưng tin tức về bà ta vẫn lọt đến tai tôi qua những người quen. Họ kể rằng Lan Hương đặt tên con trai là Quốc Khánh, nhưng bà ta không hề yêu thương đứa trẻ. Với bà ta, Quốc Khánh là "đứa con thừa thãi", một gánh nặng cản trở giấc mộng làm phu nhân nhà họ Nguyễn. Bà ta tiêu xài hoang phí, mua sắm quần áo thời trang cao cấp, trong khi Quốc Khánh lớn lên trong thiếu thốn, ăn uống đạm bạc, quần áo cũ kỹ.
Tôi nghe nói Quang Vinh không muốn Lan Hương sinh thêm con. Ông ta sợ đứa con tiếp theo cũng mang bệnh, làm mất mặt trước bà cụ Hiền. Bà cụ Hiền, mẹ của Quang Vinh, vốn đã không ưa Lan Hương. Bà từng hứa sẽ thưởng biệt thự và cổ phần công ty nếu Lan Hương sinh được con trai khỏe mạnh, nhưng khi biết Quốc Khánh mắc bệnh tim, bà cụ lạnh lùng rút lại lời hứa. Quốc Khánh thậm chí không được mang họ Nguyễn, chỉ đành giữ họ Thẩm của mẹ. Lan Hương nuốt giận, không dám đòi hỏi, nhưng oán hận trong lòng bà ta ngày càng lớn, và bà ta trút hết lên Quốc Khánh.
Những câu chuyện ấy khiến tôi vừa xót xa vừa căm giận. Quốc Khánh, đứa trẻ mà kiếp trước tôi đã nuôi lớn như con ruột, giờ đang chịu khổ vì sự tàn nhẫn của Lan Hương. Nhưng tôi biết, tôi không thể can thiệp. Tôi chỉ có thể tập trung nuôi dạy Bảo An, cho con một cuộc sống đầy đủ yêu thương.
Thời gian trôi nhanh, Bảo An đã đến tuổi mẫu giáo. Tôi dùng số tiền tích cóp để mua một căn hộ nhỏ 50m2 trong khu đô thị mới ở Hà Nội, gần trường tiểu học tốt nhất khu vực. Tôi muốn con được học hành tử tế, không phải chịu cảnh thiếu thốn như tôi ngày trước. Bảo An rất ngoan, luôn tự giác làm bài tập, thành tích ở trường dù không xuất sắc nhưng luôn ổn định, nằm trong nhóm khá của lớp. Mỗi lần con mang về giấy khen, tôi đều ôm con thật chặt, tự hào vì sự nỗ lực của con.
Một ngày, tôi đưa Bảo An đến trường tiểu học nhập học. Tình cờ, tôi thấy tên Quốc Khánh trên bảng danh sách. Thằng bé đã thi đỗ lớp chọn với điểm số cao ngất ngưởng, vượt xa người đứng thứ hai. Bảo An reo lên khi thấy tên bạn: "Mẹ ơi, bạn Quốc Khánh học cùng trường với con! Bạn ấy giỏi lắm, luôn đứng đầu khối." Nhưng rồi con ngập ngừng, giọng nhỏ lại: "Nhưng con nghe bạn bè nói, mẹ bạn ấy không tốt với bạn ấy. Bạn ấy hay bị mắng, quần áo cũ kỹ, ăn uống cũng không đủ."
Đúng lúc ấy, một tiếng quát chói tai vang lên từ góc sân trường. Tôi quay lại, thấy Lan Hương, ăn mặc sang trọng, tóc uốn lọn cầu kỳ, đang chỉ tay vào mặt Quốc Khánh. Thằng bé gầy gò, cúi đầu, thân hình nhỏ bé như muốn thu mình lại. "Mày học giỏi thì được gì?" Lan Hương gào lên. "Gọi bố mày đến đây xem! Mày có thời gian học, sao không học cách làm bố mày vui?" Quốc Khánh lí nhí đáp: "Bố bảo con học tốt, bố nói con là niềm tự hào của bố." Lan Hương cười khẩy: "Tự hào? Tự hào thì có ích gì? Bố mày có về thăm mày không? Học giỏi thì được bao nhiêu tiền, có mở được công ty không?"
Giọng bà ta lớn đến mức nhiều phụ huynh xung quanh ngoảnh nhìn. Lan Hương nhận ra ánh mắt người khác, vội vuốt tóc, cố lấy lại vẻ tao nhã. Bà ta quay sang Quốc Khánh, lạnh lùng: "Sau này mấy chuyện trường lớp, đừng gọi tao. Muốn tao đến, trừ khi bố mày cũng đến." Nói xong, bà ta xách túi, bỏ đi, để lại Quốc Khánh đứng đó, đầu cúi thấp, đôi vai run run.
Bảo An kéo tay tôi, mắt long lanh: "Mẹ, bạn ấy đáng thương quá. Hay mình giúp bạn ấy nhé?" Tôi xoa đầu con, nhẹ nhàng đáp: "Mỗi người có số phận riêng, con ạ. Con cứ học tốt, sống tử tế là đủ rồi." Nhưng trong lòng, tôi biết, cuộc chiến của tôi với Lan Hương vẫn chưa kết thúc.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận