Chương 5: Tương Lai Rực Rỡ
Sau đám cưới giản dị, tôi và Việt Hùng bắt đầu cuộc sống mới ở Hà Nội.
Căn hộ nhỏ ven hồ Tây trở thành tổ ấm, nơi tôi tiếp tục đam mê viết lách.
Dựa trên những trải nghiệm đau thương, tôi hoàn thiện cuốn sách đầu tay – một câu chuyện về hành trình tự lập của người phụ nữ sau mất mát.
Nhà xuất bản liên hệ, sách được in và lên kệ chỉ sau vài tháng.
Độc giả phản hồi tích cực, nhiều người chia sẻ rằng câu chuyện giúp họ mạnh mẽ hơn.
Mỗi sáng, Việt Hùng pha cà phê, ngồi bên tôi chỉnh sửa bản thảo.
Anh không bao giờ coi thường sở thích của tôi, mà luôn khuyến khích:
“Vợ anh tài giỏi, sách này sẽ truyền cảm hứng cho bao người.”
Cuộc sống hậu đại dịch khiến tôi trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên.
Chúng tôi thường dạo bộ quanh hồ Tây vào buổi chiều, gió heo may thổi qua hàng cây.
Hôm ấy, tay trong tay, anh dừng lại bên hồ:
“Em thấy không, cuộc đời như mặt hồ này – đôi khi gợn sóng, nhưng rồi bình lặng.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, mỉm cười:
“Nhờ anh, em học được cách sống cho chính mình.”
Không còn bóng dáng Khánh Phong hay Diệu Linh, tôi đã thực sự tự do.
Bà nội ơi, con đã tìm thấy hạnh phúc – không phải chờ đợi ai, mà tự tạo nên.
(Hết)
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận