Chương 2: Thử Thách Định Kỳ
Kỳ thi định kỳ đang đến gần, không khí trong phòng 512 trở nên ngột ngạt. Trần Minh Châu gần như dính chặt ở khu tự học, ôm đống sách vở từ sáng đến khuya. Lê Ánh Dương, dù vẫn giữ vẻ ngoài bất cần, cũng bắt đầu cắm cúi ghi chép nhiều hơn. Chỉ có Phạm Hương Giang là tỏ ra thờ ơ, chẳng màng đến sách vở.
Thay vì ôn bài, cô ấy lại bận rộn “chăm sóc” tôi. Những cái chạm của Hương Giang ngày càng lộ liễu. Cô ấy mang bánh tráng trộn đến chia sẻ, rót nước cam cho tôi, thậm chí còn đề nghị xoa bóp vai giúp tôi “thư giãn”. Mỗi hành động đều đi kèm những cái vuốt tóc hay vỗ vai đầy chủ ý.
“Lan, cậu học nhiều mệt quá. Để tớ giúp cậu thoải mái chút nhé,” cô ấy nói, tay lướt nhẹ trên mái tóc nhân tạo của tôi, nụ cười ranh mãnh.
Tôi chỉ gật đầu, đóng vai một cô bạn ngây thơ đang được quan tâm. Trong lòng, tôi biết rõ cô ấy đang cố “hút khí vận” để chuẩn bị cho kỳ thi.
Đêm trước bài kiểm tra môn Toán học ứng dụng, môn mà Hương Giang luôn kêu ca là “ác mộng”, cô ấy gần như bám dính lấy tôi. Cô ấy ngồi sát bên, giả vờ xem sách, nhưng mắt thì liên tục liếc sang tôi. “Lan, câu này khó quá, cậu giải giúp tớ với,” cô ấy nài nỉ, đầu gần như tựa vào vai tôi.
Tôi kiên nhẫn giải thích, cảm nhận rõ bàn tay cô ấy lén lút vuốt ve mái tóc giả. Trước giờ đi ngủ, cô ấy còn ôm tôi thật chặt, hai tay vỗ mạnh lên lưng và vai tôi. “Cảm ơn Lan, cậu đúng là phúc tinh của tớ. Mai thi tốt nha!”
“Chúc cậu cũng thi tốt, Hương Giang,” tôi đáp, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Sáng hôm sau, tôi bước vào phòng thi với dáng vẻ bình thản. Tôi cố ý làm bài chậm rãi, thỉnh thoảng nhíu mày, giả vờ bối rối trước một vài câu hỏi. Hương Giang, ngồi cách tôi vài dãy bàn, liên tục liếc nhìn, khóe miệng nhếch lên tự mãn. Cô ấy viết bài nhanh như gió, như thể mọi công thức đều nằm sẵn trong đầu.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, tôi rời phòng thi với vẻ mặt ủ dột. Hương Giang lập tức chạy đến, khoác vai tôi. “Lan, sao thế? Đề khó lắm hả?” Giọng cô ấy đầy vẻ quan tâm giả tạo.
Tôi thở dài. “Tớ làm hỏng mấy câu cuối rồi. Chắc lần này rớt mất.”
“Ôi, tiếc quá,” Hương Giang nói, nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui khó giấu. “Tớ thì làm tốt lắm, cảm giác như có thần may mắn phù hộ. Công thức cứ tự nhiên hiện ra, đúng là kỳ diệu!”
Nụ cười của cô ấy rạng rỡ, nhưng tôi chỉ im lặng, chờ đợi kết quả thật sự.
Một tuần sau, bảng điểm được công bố trên hệ thống của trường. Cả phòng 512 rơi vào im lặng khi nhìn thấy kết quả. Hương Giang, người tự tin “có thần phù hộ”, chỉ đạt 4.5 – trượt thê thảm. Còn tôi, Nguyễn Thị Lan, kẻ “chắc chắn rớt”, lại ung dung nhận điểm 9.8, đứng đầu lớp.
“KHÔNG THỂ NÀO!” Hương Giang gào lên, ném mạnh điện thoại xuống giường. “Hệ thống chắc chắn sai rồi! Tớ làm bài tốt thế mà! Sao lại thế này?”
Cô ấy quay sang tôi, ánh mắt như muốn thiêu đốt. “Là mày, Lan! Lại là mày! Rõ ràng tao đã lấy được khí vận của mày, sao mày vẫn điểm cao, còn tao thì trượt?”
Lời nói bộc phát trong cơn giận khiến cô ấy không nhận ra Minh Châu và Ánh Dương đang ở trong phòng. Minh Châu tròn mắt, ngơ ngác hỏi: “Hương Giang, cậu nói gì thế? Lấy khí vận là sao?”
Ánh Dương thì nhếch môi, khoanh tay nhìn Hương Giang như xem một màn kịch hài. “Nói tiếp đi, nghe hay lắm,” cô ấy mỉa mai.
Hương Giang tái mặt, nhận ra mình lỡ lời. “Không… không có gì đâu! Tớ chỉ đùa thôi!” Cô ấy lắp bắp, cố chữa cháy.
Nhưng ánh mắt của Minh Châu đã thay đổi, và Ánh Dương thì rõ ràng không tin một lời nào. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo.
Tôi chỉ lặng lẽ cầm điện thoại, giả vờ kiểm tra điểm. “Ôi, may quá. Chắc thầy thương tớ nên chấm dễ tay. Đúng là phước lành trời cho.”
Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “phước lành”, như một mũi dao vô hình đâm vào sự kiêu ngạo của Hương Giang. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt xen lẫn tức giận và hoang mang. Có lẽ, cô ấy bắt đầu cảm nhận được rằng, con mồi mà cô ấy săn đuổi không hề dễ đối phó.
Thất bại trong học tập chỉ là khởi đầu. Điều khiến Hương Giang thực sự lao đao lại đến từ một “mặt trận” khác: tình cảm.
Khoa của chúng tôi có một chàng trai nổi bật, Vũ Minh Quân. Anh ấy không chỉ học giỏi, ngoại hình sáng sủa, chơi bóng chuyền xuất sắc, mà còn là trưởng ban văn thể của khoa. Minh Quân như một ngôi sao, luôn thu hút mọi ánh nhìn. Và dĩ nhiên, Hương Giang xem anh ấy là mục tiêu phải chinh phục.
Cô ấy bắt đầu một kế hoạch săn đuổi bài bản. Cô ấy tìm hiểu mọi thói quen của Minh Quân, từ việc anh thích uống nước lọc có gas đến việc hay đến khu tự học vào chiều thứ Tư và Sáu. Hương Giang bắt chước uống nước có gas, xuất hiện đúng giờ ở khu tự học, và tất nhiên, tăng cường “mượn khí vận” từ tôi.
Có lần, khi tôi đang ngủ trưa, cô ấy lén vào phòng, giả vờ tìm đồ rồi xoa đầu tôi vài cái. Lần khác, cô ấy cố tình làm đổ nước lên áo tôi, rồi vội vàng lấy khăn lau, tiện thể vỗ vai tôi liên tục. Sự trơ trẽn của cô ấy đã vượt quá giới hạn.
Tôi quyết định đã đến lúc cho cô ấy một bài học nhớ đời. Và tôi sẽ dùng chính Minh Quân làm “mồi nhử”.
Tôi bắt đầu “vô tình” xuất hiện ở những nơi Minh Quân hay lui tới, không phải để thu hút anh ấy, mà để anh ấy nhận ra sự tồn tại của tôi – một cô gái luôn bị Hương Giang quấy rầy. Tôi chọn một góc yên tĩnh trong khu tự học, lặng lẽ đọc sách. Với vai trò trưởng ban văn thể, Minh Quân có khả năng quan sát rất tinh tế. Tôi biết anh ấy sẽ để ý.
Đúng như dự đoán, ánh mắt của Minh Quân bắt đầu dừng lại ở tôi và Hương Giang nhiều hơn. Anh ấy chắc chắn đã nhận ra những hành vi kỳ lạ của cô ấy.
Vào một chiều thứ Sáu, Hương Giang chuẩn bị kỹ lưỡng cho “trận đánh lớn”. Cô ấy mặc áo dài hồng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, tóc uốn lọn mềm mại, trông như một nàng thơ bước ra từ tranh. “Lan, tớ trông thế nào? Tối nay tớ có hẹn với mấy bạn gần khu tự học,” cô ấy nói dối, tay lại lùa vào mái tóc giả của tôi.
“Đẹp lắm,” tôi đáp, thầm nghĩ: “Chúc cậu một buổi tối khó quên.”
Cô ấy cười mãn nguyện, vỗ vai tôi vài cái rồi rời đi, dáng vẻ tự tin như sắp chinh phục cả thế giới.
Sự việc sau đó, tôi nghe lại từ nhiều người, mỗi người kể một kiểu, nhưng phiên bản nào cũng đầy drama. Hương Giang đã dàn dựng một màn “gặp gỡ tình cờ” hoàn hảo. Cô ấy cầm một chồng tài liệu, tiến về phía bàn của Minh Quân, định giả vờ vấp ngã để làm rơi giấy tờ. Với tính cách galant của Minh Quân, chắc chắn anh ấy sẽ giúp nhặt, mở ra cơ hội trò chuyện.
Nhưng “khí vận” mà cô ấy “mượn” từ tóc giả và miếng lót vai lại phản tác dụng. Đúng lúc Hương Giang chuẩn bị “vấp”, Minh Quân bất ngờ đứng dậy để lấy thêm sách. Cùng lúc, một bạn nam vội vã chạy ngang qua va phải cô ấy. Hương Giang mất thăng bằng, tài liệu bay tứ tung, và cốc nước lọc có gas trên bàn Minh Quân đổ ụp lên áo dài hồng nhạt của cô ấy, tạo thành một vết loang lổ ngay ngực.
Cả khu tự học im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn vào Hương Giang. Cô ấy đứng sững, bộ dạng thảm hại. Minh Quân chỉ nhíu mày, lấy vài tờ khăn giấy đưa cho cô ấy, lạnh lùng nói: “Bạn ơi, khu tự học cần cẩn thận một chút.”
Câu nói ấy như một cái tát vào mặt Hương Giang. Màn kịch lãng mạn biến thành một trò hề ê chề.
Đêm đó, cô ấy trở về phòng như một cái bóng. Không gào khóc, không đập phá, chỉ ngồi thẫn thờ nhìn bức tường trống. Tôi biết, trong đầu cô ấy đang rối bời với câu hỏi: Tại sao mọi thứ lại sụp đổ như vậy?
Sự nghi ngờ của cô ấy giờ đã chuyển thành sợ hãi. Và tôi biết, trò chơi này đang đến hồi cao trào.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận