Chương 5: Phiên tòa giải thoát
Lần cuối tôi gặp Việt Hoàng là tại tòa án nhân dân quận Hà Nội.
Thủ tục hòa giải chỉ mang tính hình thức, diễn ra chóng vánh dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Anh gầy rộc hẳn, mặc áo sơ mi phẳng phiu, nhưng sự tự tin từng có giữa hai hàng lông mày nay biến mất, thay vào đó là vẻ tiều tụy và trống rỗng cố gượng ép.
Bên cạnh anh là luật sư trung niên mặt nghiêm nghị, chắc do gia đình thuê.
Anh vài lần liếc sang tôi, ánh mắt chạm nhau rồi vội né tránh, cuối cùng chỉ cúi đầu, nhìn chằm chằm sàn gạch bóng loáng.
Thẩm phán hỏi theo quy trình: xác nhận danh tính, lý do chia tay, phân chia tài sản.
Đến phần tài sản, luật sư anh thì thầm vài câu. Việt Hoàng mấp máy môi, rồi bất lực gật đầu, giọng khàn đặc: “Không ý kiến.”
Suốt quá trình, chúng tôi không nói với nhau lời nào.
Thẩm phán gõ búa. Mọi thứ kết thúc.
Ra khỏi cổng tòa, nắng vẫn chói chang như mọi ngày. Việt Hoàng và luật sư đi trước vài bước.
Anh đột ngột dừng, vai run nhẹ, như sức lực cạn kiệt. Luật sư vỗ vai, nói nhỏ gì đó.
Việt Hoàng quay phắt lại, giọng run run: “Minh Châu, anh xin lỗi… anh thật sự…”
Nhưng luật sư kéo tay anh, lắc đầu, giọng thì thầm: “Đừng, giờ không phải lúc.” Anh bị kéo đi, bước chân loạng choạng, ánh mắt vẫn nhìn tôi đầy tiếc nuối và tuyệt vọng.
Tôi không đáp, đi thẳng về chiếc xe đỗ ven đường. Thảo Vy đã mở cửa sẵn.
“Chị, về công ty ạ?”
“Ừ.”
Xe lăn bánh, hòa vào dòng người tấp nập. Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh mặc áo sơ mi ngày càng nhỏ, rồi tan biến giữa ồn ào thành phố.
Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn từ luật sư Hà: “Chị Minh Châu, phán quyết hiệu lực, thủ tục hoàn tất. Chúc chị cuộc sống mới vui vẻ.”
Tôi gõ nhanh: “Cảm ơn luật sư Hà, bà vất vả rồi.”
Khóa màn hình, ánh sáng ngoài cửa sổ lướt qua, phản chiếu trên kính.
Cảm giác nhớp nháp, buồn nôn từng ám ảnh nay tan biến.
Mọi thứ sạch sẽ, tươi mới.
[HOÀN]
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận