Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 2: Trốn Thoát Và Lừa Lọc

Ánh mắt Minh Khang đột nhiên sắc lạnh như dao.

Tôi hoảng hồn, vội vàng chạy biến khỏi nhà lao.

Tôi trở về phủ Thừa tướng. Trần Thủ vừa nhìn thấy tôi đã quát lớn: “Đồ vô dụng!”

Tôi vội quỳ xuống: “Xin đại nhân chỉ giáo, thuộc hạ đã sai ở đâu?”

“Ám sát thất bại, lại còn để lộ thân phận, ngươi còn mặt mũi hỏi nữa sao?”

Tôi run rẩy, ấm ức nghẹn ngào: “Thuộc hạ làm theo lệnh ngài, đã bắt sống Minh Khang giao cho Việt Hải, cũng không lộ thân phận. Đại nhân có nhầm không ạ?”

Trần Thủ giật mình, suy nghĩ một lát rồi đập bàn giận dữ: “Việt Hải dám lừa ta!”

Nghe ông ta mắng chửi một hồi, tôi mới nói: “Vậy thuộc hạ đi giết Minh Khang ngay.”

“Không cần. Ngươi chỉ cần trông chừng hắn là đủ.” Trần Thủ lạnh lùng: “Việt Hải đã cho ta một ý tưởng rất hay.”

Tôi nuốt cục tức xuống bụng. Rõ ràng ý đó là của tôi mà!

Mang theo nỗi uất ức, tôi rời phủ, quyết định ra quán chè ven sông mua vài món ngon để xả stress.

Sau khi thành thân, Minh Khang hay dẫn tôi đến đây ăn chè đậu.

Thật lòng mà nói, chè ở đây không ngon bằng hắn nấu, nhưng hắn thích cái không khí náo nhiệt ven sông.

Tôi lại ngồi đúng chỗ cũ của hai đứa, gọi hai bát chè. Một bát cho hắn, một bát cho tôi.

Tôi giả vờ nói với khoảng không: “Phu quân, em muốn ăn một thìa chè từ bát của anh quá!”

“Được thôi.”

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên tai.

Tôi đánh rơi thìa, chạy bán sống bán chết.

Nửa canh giờ sau, tôi bị ép trở về căn phòng ngủ của chúng tôi.

Tôi co ro trong góc giường, ôm chăn run rẩy: “Anh… anh từ đâu chui ra vậy?”

Minh Khang mỉm cười, ném một vật trước mặt tôi.

Đó là chiếc chìa khoá nhà lao!

Trời ơi, chắc lúc chạy trốn khỏi ngục tôi hoảng quá nên đánh rơi!

Tôi giật mình tỉnh ngộ: “Anh đoán đúng rồi, em cố tình để rơi đấy.”

“Ồ? Vậy anh phải cảm ơn em thế nào đây?”

“Không… không cần cảm ơn đâu.”

“Sao lại không cần?”

Hắn rút kiếm từ đầu giường ra.

“Xin tha mạng, phu quân!”

Hắn quay người bước ra cửa: “Đợi anh xử lý xong tên đệ bất tài Quang Vinh, anh sẽ quay lại cảm ơn em thật chu đáo.”

Quang Vinh âm mưu ép phụ hoàng nhường ngôi.

Minh Khang lên làm Thái tử.

Nhưng không phải do tôi ép buộc.

Dù tôi đã thất hứa, khiến Trần Thủ không thực hiện được mộng “cầm thiên tử lệnh chư hầu”, ông ta vẫn nhân cơ hội tỏ lòng trung thành với phụ hoàng và Minh Khang.

Tôi nhân lúc Minh Khang bận dẹp yên dư đảng, lén trốn khỏi cung.

Về đến phủ Thừa tướng, ông ta lập tức ra lệnh đánh chết tôi.

Tôi vội vàng giải thích: “Minh Khang đã hạ độc em, buộc em phải thả hắn, sau đó làm việc cho hắn.”

Trần Thủ nghe xong, lấy ra một viên thuốc đưa tôi.

“Đây là linh đơn, vừa có kịch độc vừa có thể giải độc.” Ông ta nói: “Nuốt đi, hắn sẽ không khống chế được ngươi nữa.”

Ông ta đang thử tôi!

Tôi đã sớm biết ông ta không tin tôi hoàn toàn. Trước đây sở dĩ sai tôi đi bắt Minh Khang là vì: một, tôi đã phản bội Việt Hải; hai, sợ dùng người khác sẽ khiến Việt Hải nghi ngờ; ba, Quang Vinh ngu xuẩn đã bị ông ta bỏ rơi từ lâu.

Nếu không, ông ta đã chẳng để tôi – một nữ nhân vốn định gả cho Thái tử – đi quyến rũ Minh Khang.

Tôi mừng rỡ đón lấy viên linh đơn, nuốt ngay trước mặt ông ta.

Ánh mắt Trần Thủ dịu đi đôi chút.

Ông ta ra lệnh: “Tìm cách quay lại bên hắn, giành lấy lòng tin.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Ra khỏi phủ, tôi mới phát hiện Minh Khang đã cho dán khắp nơi lệnh truy nã tôi.

Tuyệt vời, khỏi phải tìm hắn nữa.

Giờ hắn đã là Thái tử, muốn vào cung Thái tử với tôi mà nói là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tôi tự chui đầu vào lưới, bị áp giải đến trước mặt Minh Khang.

Hắn đang bận xem tấu sớ, thấy tôi liền đuổi hết cung nhân ra ngoài.

Sau đó ôm tôi vào lòng: “Nghe nói Hương tự mình đến đầu thú?”

Dây trói siết chặt khó chịu, tôi cười làm lành: “Phu quân tốt, chúng ta cởi trói rồi ôn lại chuyện cũ được không?”

Hắn giả vờ không nghe, tiếp tục hỏi: “Vì muốn lấy giải dược hồn tán đan phải không?”

Tôi lắc đầu: “Không, Trần lão đầu đã cho em linh đơn lấy độc trị độc, độc trong người em giải rồi!”

Sắc mặt Minh Khang lập tức tái nhợt.

“Nuốt lúc nào?!”

“Khoảng một canh giờ trước.”

Hắn hét lớn: “Mau gọi ngự y!”

Rồi nhanh chóng cởi trói cho tôi, nắm cổ tay tôi lắc mạnh: “Mau, mau nôn ra đi!”

Tôi đứng yên: “Làm gì chứ, thứ đó vào miệng tan ngay, nôn thế nào được?”

Hắn lo đến lắp bắp: “Thứ anh cho em trước đây chỉ là kẹo bình thường, không phải độc dược!”

“Hả? Vậy giờ em trúng kịch độc thật rồi sao?”

Hắn cau mày không nói.

Có lẽ không đợi được ngự y, hắn bế xốc tôi lên, chạy ra ngoài.

Tôi vòng tay ôm cổ hắn, không nhịn được cười khanh khách.

Hắn đột ngột dừng bước, cẩn thận hỏi: “Em không nuốt thật, đang lừa anh đúng không? Đúng không, Hương?”

Nhìn đôi mắt vừa mong chờ vừa hoảng hốt của hắn, tôi càng cười to hơn.

Tôi giơ tay ra, lộ viên linh đơn còn nguyên.

“Hai nghìn lượng bạc một viên, em xót của không nỡ nuốt.”

Hắn nhắm mắt, vẻ mặt như vừa sống lại sau kiếp nạn, rồi dùng trán cọ vào trán tôi, thở dài: “Mạng của Hương không chỉ đáng giá hai nghìn lượng bạc.”

Tôi vội nói: “Không cho anh được đâu, anh không thiếu tiền.”

Hắn quay người bế tôi về hậu điện: “Nhưng anh thiếu em.”

Bị hắn dùng lời ngọt ngào dỗ dành, tôi lười biếng rúc vào lòng hắn cười ngốc.

Đến khi nhìn thấy chiếc giường trong tẩm điện Thái tử, tôi mới tỉnh hồn, nhưng đã muộn mất rồi.

Chưa được mấy ngày trong cung Thái tử, cả người tôi mỏi nhừ như vừa bị xe cán.

Minh Khang lại nhất quyết kéo tôi đi diện kiến phụ hoàng.

Phụ hoàng mắt sáng quắc, chẳng hề giống người sắp băng hà. Không biết Trần Thủ với Quang Vinh đang vội vàng cái gì.

Minh Khang kéo tôi quỳ xuống bên hắn.

Phụ hoàng dừng bút son, hỏi: “Tiểu tam, có chuyện gì?”

Minh Khang: “Nhi thần muốn nàng làm Thái tử phi.”

Phụ hoàng: “Nàng là ai?”

Minh Khang: “Lan Hương.”

Phụ hoàng: “Lan Hương là ai?”

Minh Khang: “Một nữ thích khách.”

Đại ca, ngài nghiêm túc chứ?

Bản năng sống sót thúc giục tôi chạy trốn ngay lập tức.

Minh Khang ấn gáy tôi không cho đứng dậy.

Phụ hoàng trợn mắt: “Không được!”

Minh Khang: “Sao lại không được?”

Phụ hoàng: “Nàng muốn lấy mạng con!”

Minh Khang: “Dù sao mạng con cũng chỉ đáng giá hai mươi lượng bạc.”

Phụ hoàng ngơ ngác: “Gì cơ?”

Minh Khang hắng giọng, đổi giọng nghiêm túc: “Nàng đang mang cốt nhục của nhi thần.”

Tôi và phụ hoàng đồng thanh: “Hả?”

Phụ hoàng không phải kẻ ngốc, gọi ngự y bắt mạch một cái là biết ngay tôi nói dối.

Minh Khang bị phạt năm mươi trượng vì tội khi quân.

Hắn nằm sấp trên giường rên rỉ, liên tục gọi tôi đến chăm sóc.

Tôi đau lòng vuốt tóc hắn: “Đồ ngốc.”

Hắn cười yếu ớt: “Vì Hương, anh nguyện làm bất cứ điều gì.”

Tôi nghi ngờ hỏi: “Vậy giờ anh đứng dậy được không?”

Hắn lập tức lại rên: “Không nổi.”

Tôi nhảy cẫng lên vui mừng: “Thế thì em yên tâm rồi.”

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

5 chương

Không tìm thấy chương nào