Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 3: Những bí mật trong nhà

Tôi lo lắng đập cửa phòng bệnh:
“Ba ơi! Ba có sao không?”

Giọng ba vọng ra, nghe như đang cố nén đau:
“Ba ổn mà, con yêu. Đừng lo.”

Bên trong im bặt, không còn tiếng động nào nữa.

Tôi thở phào, quay sang Anh Kiên đang đứng bên cạnh, mặt vẫn lạnh tanh. Cậu ấy móc túi, lôi ra vài viên kẹo sữa, giơ về phía tôi.

“Mua Vui Vẻ.”

Tôi chớp mắt, không hiểu. Mua chó bằng kẹo? Cậu ấy đùa à?

“Không bán đâu! Vui Vẻ là bạn thân của mình.”

Cậu ấy nhíu mày, lại lấy thêm vài viên nữa, tổng cộng chục viên.

“Mua Vui Vẻ.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Không được! Vui Vẻ như anh ruột mình ấy. Cậu có bán ba cậu cho mình không?”

Anh Kiên ngẩn người: “Anh ruột?”

Tôi ưỡn ngực tự hào: “Đúng rồi! Có lần nửa đêm mình buồn ngủ, lén mở tủ lạnh lấy sữa uống, suýt ngã. Là Vui Vẻ chạy đến sủa ầm ĩ, đánh thức ba. Ba bảo nếu không có nó, hai ba con mình nguy to.”

“Nên mình nhận nó làm anh ruột luôn!”

Miệng Anh Kiên há hốc, mắt tròn xoe.

Một lúc sau, cậu ấy thì thào: “Ba cậu, vô tích sự.”

“Ba cậu mới vô tích sự!” Tôi cáu kỉnh đáp.

Đang lúc hai đứa cãi vã, cửa phòng mở. Mẹ bước ra, mặt tươi tỉnh hẳn, xoa đầu tôi: “Hai đứa về nhà thôi. Ăn tối rồi.”

“Ba thì sao ạ?”

Mẹ quay lại nhìn ba đang nằm trên giường, giọng đe dọa: “Con gái anh thiếu mẹ, con trai em thiếu ba. Hoặc anh theo về, hoặc em tống anh vào viện tâm thần, kịp Tết Nguyên Đán.”

Ba quấn chăn kín mít, chỉ lộ đôi mắt thâm quầng, lắp bắp: “Lan Hương, em đừng…”

“Đừng gì? Lúc anh theo đuổi em, có nói đừng đâu!”

Mẹ gọi y tá, hỏi bác sĩ về việc xuất viện. Bác sĩ khuyên theo dõi thêm, nhưng mẹ bảo nhà có bác sĩ riêng.

Năm phút sau, hai vệ sĩ cuốn ba cả chăn lẫn người, khiêng ra xe như khiêng hàng.

“Lan Hương! Em quá đáng!” Ba vùng vẫy. “Quần áo của anh! Anh chưa mặc quần!”

Mẹ nhặt quần dưới đất, nhét vào chăn: “Ôm đi.”

Về nhà, mẹ lôi từ tủ ra một sợi dây bạc lấp lánh, một đầu buộc vào chân giường, đầu kia còng vào mắt cá chân ba.

“Lan Hương! Em coi anh là thú cưng à?!” Ba kéo dây, mặt đỏ bừng.

Mẹ chẳng thèm nhìn, chỉ dặn dì giúp việc nấu cháo cho bệnh nhân, rồi lạnh lùng: “Anh còn không bằng thú cưng.”

Tôi ngồi xổm bên, tò mò sờ dây. Bạc thật sao? Ba giàu rồi!

Dây dài vừa đủ để ba đi đến cửa phòng. Vui Vẻ chạy qua chạy lại trước mặt ba, đuôi vẫy lia lịa.

Ba lẩm bẩm: “Đúng là không bằng chó!”

Bữa tối, mẹ thản nhiên kể: “Ông bà ngoại một người ở Bệnh viện Tâm thần Miền Nam, người kia ở Miền Bắc.”

Tôi sững sờ. Họ bị điên à?

Tôi huých chân Anh Kiên dưới bàn: “Thật hả?”

Cậu ấy gật đầu: “Cậu muốn đến thăm không?”

Tôi lắc đầu lia lịa: “Không không!”

Ăn xong, mẹ mang cháo lên cho ba. Lên mãi không xuống.

Tôi nằm dài trên thảm, xem Anh Kiên xếp gỗ. Cậu ấy xếp rất tỉ mỉ, các mảnh gỗ được sắp theo hình dáng và màu.

Vui Vẻ ăn no, lăn lộn bên cạnh, vô tình hất đổ cốc nước lên đống gỗ, nước lênh láng.

Anh Kiên khựng lại, mắt đỏ hoe, môi mím chặt như sắp khóc.

Vui Vẻ vẫn vui vẻ, định liếm tay cậu ấy.

Tôi vội ôm chặt Vui Vẻ: “Nó không cố ý! Nếu muốn phạt thì phạt mình đi, đừng đánh Vui Vẻ.”

Anh Kiên giơ tay lên, mặt giận dữ. Tôi vội đưa tay mình ra chắn: “Đánh tay mình nè! Đừng đánh nó nữa.”

Cậu ấy sững người, tay dừng giữa không trung, mặt đỏ bừng như tôm luộc.

“Cậu… cậu làm gì vậy?!” Giọng cậu ấy run run.

“Ba bảo làm sai phải chịu phạt! Nhận lỗi phải thật lòng.”

Tôi giữ nguyên tay, nghiêm túc: “Yên tâm, mình không mách mẹ đâu.”

Anh Kiên hét lên, vội rụt tay, chui tọt xuống gầm bàn trốn.

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

7 chương

Không tìm thấy chương nào