Chương 1: Tỉnh lại ngày định mệnh
Tiếng bé gái non nớt vang lên bên tai khiến tôi giật mình mở mắt.
“Cô ơi, bà bảo mai đưa con đi gặp ông pháp sư làm phép đổi mệnh. Ông ấy nói chỉ cần con ở đó vài ngày là mẹ sẽ sinh em trai ngay. Cô thấy có đúng không ạ?”
Tôi cúi xuống, bàn tay nhỏ bé ấm áp của Kim Liên đang nắm chặt tay tôi. Đứa trẻ chừng sáu tuổi, đôi mắt tròn xoe đầy lo lắng.
Chỉ trong tích tắc, cơn đau bị chó cắn xé kiếp trước lại trào lên như vừa xảy ra hôm qua. Mùi máu tanh, tiếng gầm gừ, và cả khuôn mặt lạnh lùng của chính đứa trẻ đang đứng trước mặt tôi lúc này.
Tôi rùng mình, vội rụt tay lại như chạm phải lửa.
Tôi sống lại thật rồi. Trở về đúng cái ngày bà Nga định đưa cháu gái đi “đổi mệnh”.
Kiếp trước, vì thương hoàn cảnh bố mẹ Kim Liên đi làm ăn xa, tôi hay chăm sóc con bé. Đưa đón học, nấu cơm, thậm chí còn mua sữa mua thuốc khi bà nội nó ốm. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: trẻ con khổ sở, mình giúp được thì giúp.
Ai ngờ lòng tốt lại nuôi ong tay áo.
Khi tôi ngăn bà Nga đưa Kim Liên đến chỗ lừa đảo, bà ta tưởng tôi phá hoại chuyện sinh cháu trai nối dõi. Hai năm rưỡi sau, trong cơn điên loạn, bà ta lừa tôi vào khu vườn hoang, nhốt chung với đám bec-giê đói khát.
Tôi bị cắn đến biến dạng, máu chảy lênh láng, van xin Kim Liên cứu giúp. Nhưng con bé chỉ đứng ngoài cửa sổ vỡ, lạnh lùng phun một câu:
“Cô đáng chết. Chính cô làm hỏng việc có em trai của con.”
Rồi nó quay lưng đi để tôi chết trong tuyệt vọng.
Giờ đây, nhìn khuôn mặt non nớt ấy, tôi chỉ thấy một con rắn độc đang giả vờ yếu đuối.
Kim Liên thấy tôi im lặng, giọng run run: “Cô ơi… con sợ… nghe nói mấy chỗ đó toàn lừa đảo… Cô nói giúp con với bà được không?”
Tôi mỉm cười nhạt, lần đầu tiên trong hai kiếp người, tôi nói thẳng:
“Chuyện nhà em, tự em giải quyết với bà em đi.”
Kim Liên ngẩn người, mắt long lanh như sắp khóc: “Trước giờ cô vẫn luôn bảo vệ con mà…”
“Trước giờ là trước giờ.” Tôi cắt lời, giọng lạnh như băng. “Giờ thì không còn nữa.”
Con bé há miệng định nói thêm, nhưng thấy ánh mắt tôi thì im bặt. Chúng tôi đi bộ về chung cư sớm hơn mọi ngày.
Từ xa đã nghe tiếng bà Nga ngồi tám chuyện với đám phụ nữ cùng tầng.
“Con bé giáo viên ấy ăn mặc hở hang thế mà cứ tưởng mình thanh cao.”
“Nghe nói còn nhốt bà nội trong phòng kín, ai mà biết có ngược đãi không!”
“Cháu tôi nó bảo cô ta hay ve vãn phụ huynh lắm, kiểu gì cũng lên giường với người ta thôi.”
Tôi đứng sau lưng họ từ lúc nào không hay. Bà Nga vẫn hăng say nhất:
“Tôi thì cứ để nó trông cháu giúp, có mệnh hệ gì thì có người đền tiền chứ sao!”
Cả đám cười hô hố.
Tôi hắng giọng một cái. Mấy người giật mình quay lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi đã mở điện thoại, bật loa hết công suất, đoạn ghi âm vừa thu lúc nãy vang lên rõ mồn một từng câu từng chữ bôi nhọ tôi.
Tôi nhìn thẳng vào bà Nga, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng mắt thì lạnh tanh:
“Mọi người nói xấu tôi vui lắm nhỉ? Tôi giúp nhà bà bao nhiêu năm, bà trả ơn kiểu này à?”
Bà Nga lắp bắp, vội vàng xua tay: “Không… không phải nói cháu đâu… cháu nghe nhầm rồi…”
Tôi làm bộ mặt đau lòng, nước mắt lập tức trào ra – kỹ năng diễn xuất tôi học được từ kiếp trước khi phải sống giữa lằn ranh sinh tử:
“Nghe nhầm? Cả khu này đều nghe rõ mồn một. Nếu tôi là loại người như bà nói, từ nay tôi không dám quản chuyện nhà bà nữa. Kim Liên bà tự trông, đừng làm phiền tôi.”
Xong, tôi quay người chạy thẳng về nhà, để lại đám người ngượng chín mặt đứng đó.
Tôi biết, chỉ cần một chương này, cả khu chung cư sẽ biết bộ mặt thật của bà Nga.
Còn Kim Liên, từ giờ trở đi, đường ai nấy đi.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận