Truyện HUB

Đang tải...

Vui lòng đợi

Chương 4: Vết Thương Không Lành

Vĩnh Khang khẽ cười, hắn biết Hồng Mai không dám làm hại hắn.

Hắn luồn lưỡi quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ đang tránh né, day dưa không ngừng. Hắn không chỉ dừng ở đó mà còn dùng một ngón tay ấn xuống răng nanh bên dưới, không cho Hồng Mai ngậm miệng, nước bọt chảy dài xuống cổ và lên tay hắn.

Hồng Mai nhăn mặt khó chịu, anh cố gắng thở theo nhịp của Vĩnh Khang nhưng không kịp, hắn tấn công liên tục khiến anh chóng mặt, mặt đỏ bừng lan đến tai và xuống cổ.

Vĩnh Khang nhẹ nhàng liếm lên vùng cổ mẫn cảm, Hồng Mai cuối cùng không kiềm được mà phát ra tiếng rên nhẹ. Hắn vẫn chưa hài lòng, liếm từng chiếc răng nhỏ rồi đến răng nanh, lưu luyến mãi không thôi.

Hắn rời khỏi nhưng chưa buông tha, lại hôn lên môi đã tê dại, mút nhẹ hai cánh môi rồi cọ xát. Vĩnh Khang cắn vào khóe môi Hồng Mai, cắn đến chảy máu.

Khi nhìn lại, Hồng Mai nằm mềm oặt dưới thân hắn, thở dốc, mắt đẫm lệ, môi đỏ rực bóng nhẫy, khóe môi rách toạc.

"Răng nanh bị mài mòn rồi sao?"

Tay hắn vuốt ve răng nanh của Hồng Mai, anh khó chịu lắc đầu nhẹ, miệng khép lại không muốn hắn chạm nữa. Vĩnh Khang cũng buông tay, vẻ mặt hắn lộ rõ sự bực tức.

"Ai đã mài mòn răng của anh?"

Hồng Mai nhăn mặt nhìn Vĩnh Khang.

"...khi thủ lĩnh ăn thịt mẹ, ngày đó, răng nanh cũng bị ép ra và mài đi..."

Vĩnh Khang nghe xong, hắn im lặng nhìn Hồng Mai, anh không hiểu tại sao hắn lại hỏi như vậy, trông còn rất giận dữ.

"Anh không đau nữa, đã quen rồi, không sao đâu."

Hồng Mai theo thói quen, anh vội ngồi dậy, đặt tay lên má Vĩnh Khang xoa nhẹ, nói lời an ủi như trước. Dường như anh đã quên mất khoảnh khắc trước, người kia còn định làm hại anh. Nhưng Vĩnh Khang không những không dịu lại mà còn giận hơn, hắn siết chặt cánh tay anh rồi cắn mạnh vào đó.

Vết cắn sâu hoắm, răng nanh của cáo chín đuôi không phải trò đùa, máu nhỏ giọt xuống giường. Hồng Mai kêu lên đau đớn, cánh tay run rẩy muốn rút lại nhưng không thể. Răng nanh vẫn cắm sâu, nếu kéo ra e rằng mất luôn miếng thịt.

"T-Vĩnh Khang...."

Hắn nghe anh gọi, lúc này mới nhả ra, thè lưỡi liếm vết máu trên da. Khuôn mặt hắn chỉ toàn giận dữ và chán ghét dành cho Hồng Mai.

"Anh vẫn ghét như thế, sao không bao giờ kể cho em biết? Tất cả trong bộ lạc đều phải nghe lời em, chẳng lẽ em không quản lý nổi chúng?"

"Hồng Mai, anh coi thường em đến thế sao?"

Bình luận

Thảo luận về truyện

Đăng nhập để tham gia bình luận

Chưa có bình luận nào!

Hãy là người đầu tiên bình luận

Cài đặt đọc

Tùy chỉnh trải nghiệm

Giao diện
Cỡ chữ
Kiểu chữ
Căn lề
Dãn dòng
Cách đoạn
Độ sáng

Toàn màn hình

Ẩn thanh trình duyệt

Danh sách chương

4 chương

Không tìm thấy chương nào