Chương 1: Khởi Đầu Lại
Tôi mở mắt, đầu óc quay cuồng như vừa trải qua một cơn mơ dài. Trước mặt là Lan Hương, người phụ nữ mà kiếp trước đã đẩy cuộc đời tôi vào bi kịch. Giọng bà ta dịu dàng, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm giả tạo: "Minh Châu, cô một mình đã vất vả, giờ lại mang thai, cứ ở lại đây đi. Tôi thấy chúng ta có duyên, cùng mang bầu thế này, chẳng phải ông trời muốn chúng ta thân thiết sao?"
Tôi sững người, tim đập thình thịch. Mọi thứ quá quen thuộc. Đây là ngày tôi phát hiện mình mang thai, cùng lúc với Lan Hương, ba năm sau khi làm giúp việc cho nhà bà ta. Kiếp trước, tôi ngây ngô tin vào lòng tốt của bà ta, để rồi nhận về sự phản bội cay đắng. Con trai tôi, vừa chào đời đã mắc bệnh tim, bị bà ta đuổi khỏi nhà với lời mắng mỏ rằng tôi mang điềm xui. Tôi đã một mình nuôi con khôn lớn, chắt chiu từng đồng cho ca mổ tim, chỉ để rồi vào ngày con trai trưởng thành, Lan Hương xuất hiện, tuyên bố đã tráo đổi con tôi với con bà ta ngay sau khi sinh. Bà ta không phải vợ chính thức của ông chủ Quang Vinh, chỉ là một nhân tình được cưng chiều, sợ đứa con bệnh tật làm lung lay vị trí của mình. Để giữ địa vị, bà ta đã tráo đổi hai đứa trẻ, đẩy con tôi vào cảnh bị ngược đãi, còn tôi bị vu oan, kết án tù. Khi tỉnh lại, tôi đã trở về đúng thời điểm này, ngày định mệnh ấy.
Nhìn nụ cười giả tạo của Lan Hương, tôi kìm nén cơn giận đang trào dâng. Tôi không thể lặp lại sai lầm cũ. "Cảm ơn lòng tốt của bà," tôi đáp, giọng cố giữ bình tĩnh, "nhưng tôi xin phép nghỉ việc. Tôi mới mất chồng, cần thời gian suy nghĩ về đứa bé này."
Lan Hương nhíu mày, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng che giấu bằng nụ cười ngọt ngào. "Nghỉ làm sao nổi, Minh Châu? Cô ở đây ba năm, tôi quý cô như em gái. Giờ chúng ta cùng mang thai, là duyên phận trời ban. Cô cứ ở lại, tôi lo hết cho cô, từ ăn uống đến chỗ ở. Sau này, con chúng ta còn có thể chơi cùng nhau."
Lời nói của bà ta khiến tôi lạnh gáy. Kiếp trước, chính những lời này đã khiến tôi mù quáng, ở lại và rơi vào bẫy của bà ta. Bà ta muốn giữ tôi để dễ dàng tráo đổi con, đảm bảo đứa con bệnh tật không ảnh hưởng đến vị trí của mình bên bà cụ Hiền, mẹ của Quang Vinh. Tôi hít sâu, giả vờ do dự: "Bà tốt với tôi quá, nhưng tôi sợ làm phiền. Để tôi suy nghĩ thêm vài ngày."
Lan Hương gật đầu, vỗ nhẹ tay tôi: "Cô cứ yên tâm, ở đây tôi lo hết. Cô cần gì, cứ nói." Tôi mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng đã có tính toán. Tôi sẽ ở lại vài ngày, lấy chút tiền bồi thường từ bà ta, rồi rời đi ngay. Không để bà ta có cơ hội chạm vào con tôi.
Vài ngày sau, Lan Hương vẫn ra sức giữ tôi. Bà ta cho người dọn một căn phòng nhỏ hướng vườn trong khu nhà dành cho người giúp việc, mang đến đủ loại đồ ăn ngon, từ phở bò nóng hổi đến bún chả thơm lừng. Tôi không từ chối, nhận hết mọi thứ, nhưng trong đầu luôn cảnh giác. Tôi biết bà ta không tốt lành gì. Kiếp trước, bà ta đã biết thai nhi của mình có vấn đề từ lúc siêu âm, nên giữ tôi lại để đổi con nếu cần. Tôi sẽ không để lịch sử lặp lại.
Một buổi chiều, Lan Hương kéo tôi đi khám thai cùng. "Minh Châu, tôi hẹn bác sĩ kiểm tra giới tính thai nhi tuần tới. Cô đi cùng tôi nhé, tiện thể khám luôn." Tôi gật đầu, giả vờ vui vẻ, nhưng trong lòng đã lên kế hoạch. Tôi cần đảm bảo con mình an toàn, không để bà ta có cơ hội ra tay.
Kết quả khám thai cho thấy cả hai đứa trẻ đều là con trai. Lan Hương cười rạng rỡ, ánh mắt lóe lên tia hài lòng. "Tốt quá, Minh Châu! Con trai cả, đúng là có phúc. Sau này con cô có thể làm bạn với con tôi, hầu hạ cậu chủ nhỏ nhà tôi thật tốt." Tôi mỉm cười đáp: "Bà quá lời rồi. Tôi chỉ mong con mình khỏe mạnh, được làm bạn với con bà là phúc lớn rồi."
Bà ta gật đầu, rõ ràng rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của tôi. Nhưng tôi biết, cái "duyên phận" bà ta nói chỉ là cái cớ để giữ tôi dưới tầm kiểm soát. Tôi thầm thề, kiếp này, tôi sẽ không để con mình rơi vào tay bà ta.
Tôi bắt đầu chuẩn bị rời đi. Tôi gói ghém đồ đạc, lấy hết số tiền tiết kiệm được trong ba năm làm việc, cộng thêm khoản bồi thường mà Lan Hương "tốt bụng" đưa khi tôi giả vờ xin nghỉ. "Cô cầm đi, Minh Châu," bà ta nói, dúi vào tay tôi vài triệu đồng. "Coi như tôi giúp cô lúc khó khăn." Tôi nhận tiền, không chút khách sáo, rồi lặng lẽ rời khỏi biệt thự nhà họ Nguyễn.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô Hà Nội, bắt đầu cuộc sống mới. Không còn làm giúp việc, tôi quyết định thử sức với bán hàng online, từ quần áo đến đồ gia dụng. Công việc linh hoạt, giúp tôi có thời gian chăm sóc bản thân và thai nhi. Mỗi đêm, tôi đặt tay lên bụng, thì thầm với con: "Mẹ sẽ bảo vệ con, không để ai làm hại con nữa."
Kiếp này, tôi sẽ không để Lan Hương toại nguyện. Tôi sẽ nuôi con mình khôn lớn, và trả lại bà ta tất cả những gì bà ta đã gây ra cho tôi.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận