Chương 4: Kết Thúc Hành Trình
Nhưng cơn ác mộng của Phạm Hương Giang chưa kết thúc ở đó. Ngay khi cô ấy đang ở đỉnh điểm của sự xấu hổ, một cặp vợ chồng lớn tuổi, ăn mặc giản dị với vẻ mặt mệt mỏi, đột ngột xông vào phòng ký túc xá.
“Hương Giang! Đồ con bất hiếu! Mày trốn ở đâu rồi?” Người đàn ông gầm lên, giọng đầy giận dữ.
Đó chính là ba mẹ của Hương Giang. Họ không phải là những doanh nhân thành đạt hay quý bà giàu có như cô ấy từng khoe khoang. Họ chỉ là những người làm công ăn lương bình thường, đã phải vất vả lắm mới nuôi nổi thói tiêu xài hoang phí và sĩ diện giả tạo của con gái mình. Giờ đây, mọi bí mật vỡ lở, các chủ nợ kéo đến tận nhà, họ không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
“Mày có biết vì mày mà cả nhà sắp phải bán nhà không?” Người mẹ khóc lóc, vừa đánh vừa kéo tay cô ấy. “Mày đã làm gì với tiền ba mẹ gửi? Toàn bộ là dối trá hết sao?”
Màn drama diễn ra trước mắt toàn bộ sinh viên trong tầng lầu. Hương Giang, cô nàng từng tự xưng là “nữ hoàng”, giờ bị lột trần hết lớp vỏ hào nhoáng. Cô ấy không giàu sang, không có địa vị, tất cả chỉ là ảo mộng xây dựng từ may mắn đánh cắp và những lời bịa đặt.
Cuối cùng, cô ấy bị ba mẹ lôi đi một cách thô bạo, giữa tiếng xì xào và những cái nhìn đầy khinh miệt. Đó là lần cuối cùng mọi người thấy Hương Giang ở ngôi trường này.
Sau khi “gánh xiếc” rời khỏi, phòng 512 cuối cùng cũng trở lại với sự bình yên. Trần Minh Châu nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy vì đã từng bị lừa. Lê Ánh Dương thì chỉ lẳng lặng đưa cho tôi một chai nước suối, gật đầu: “Kết thúc ấn tượng đấy.”
Tôi cười nhẹ. Lần đầu tiên sau bao ngày tháng căng thẳng, tôi cảm thấy thực sự nhẹ nhõm.
Câu chuyện về tôi và Hương Giang cũng lan đến tai Vũ Minh Quân. Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi trên ghế đá dưới hàng cây trong sân trường, đọc sách thư giãn, anh ấy bất ngờ xuất hiện, đặt bên cạnh tôi một cốc sinh tố dừa mát lạnh.
“Chào cậu, Nguyễn Thị Lan.” Anh ấy mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng chiều. “Tôi ngồi đây được chứ?”
Tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“Tôi đã nghe về chuyện giữa cậu và Hương Giang,” anh ấy nói thẳng thắn. “Phải công nhận, cậu khôn ngoan và can đảm lắm.”
Rồi anh ấy kể rằng, thực ra anh ấy đã sớm nhận ra những hành động lạ lùng của Hương Giang đối với tôi ở khu tự học. “Cốc nước lọc hôm đó,” anh ấy nháy mắt, “là tôi cố tình làm đổ để cảnh cáo cô ấy. Không ngờ cậu lại tự xử lý mọi thứ một cách xuất sắc như vậy.”
Tôi không khỏi cười lớn. Hóa ra, tôi đã có một người hỗ trợ thầm lặng từ lâu.
Từ đó, cuộc sống đại học của tôi bước sang trang mới. Không còn những mưu mô, không còn lo lắng, chỉ còn tình bạn chân thành từ Minh Châu và Ánh Dương, cùng những rung động nhẹ nhàng đầu đời bên Minh Quân.
Tôi đã học được một bài học quý báu: May mắn không phải thứ có thể cướp đoạt hay ban phát tùy tiện. Nó đến từ nỗ lực, sự thông minh và dũng khí bảo vệ chính mình.
Và tôi, Nguyễn Thị Lan, đã tự tạo nên may mắn cho riêng cuộc đời mình.
[HOÀN]
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận