Chương 2: Cuộc Chạm Trán Nảy Lửa
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái sau giấc ngủ ngon lành, hoàn toàn không ngờ cơn bão sắp ập đến. Hôm ấy là buổi chầu sáng ở Điện Vàng, cả ba chàng trai đều xuất hiện, khiến không khí trở nên căng như dây đàn.
Hải Lâm, hoàng tử Lân Quốc, đang đứng giữa triều trình bày kế hoạch mở rộng giao thương đường biển. Anh ta ăn vận lộng lẫy, áo gấm thêu chim phượng, ánh mắt sắc bén như ngọc lưu ly. Duy Khang đứng phía dưới, liếc anh ta, lẩm bẩm:
“Hừ, tên công tử bột phô trương.”
Giọng anh không to, nhưng đủ để lọt vào tai Quang Vinh, người đang đứng gần đó. Quang Vinh, vốn là trạng nguyên Học Viện Quốc Gia, chỉ khẽ nhíu mày, không đáp. Sau buổi chầu, khi mọi người đang trò chuyện rôm rả, Duy Khang bất ngờ bước tới, cố ý va mạnh vào vai Quang Vinh, khiến anh suýt ngã.
“Xin lỗi, trạng nguyên mảnh khảnh quá, ta không để ý,” Duy Khang cười khẩy, giọng đầy khiêu khích.
Quang Vinh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng: “Tướng quân khỏe mạnh thật, nhưng cẩn thận kẻo làm hỏng đầu óc vì nâng đá quá nhiều.”
Tôi đứng xa, thấy cảnh này mà lòng lạnh toát. Duy Khang, tự tin mình là người tôi yêu nhất, bắt đầu công khai chèn ép hai người còn lại.
Hôm đó, Quang Vinh bị cảm, xin nghỉ ở nhà. Duy Khang không bỏ lỡ cơ hội, nghênh ngang đến thăm, ném cho anh một nắm lá thuốc nhặt đâu đó ngoài đường.
“Quang Vinh nghỉ cho khỏe, đừng để gió thổi bay mất mạng. Ta đây trẻ trung, khỏe mạnh, không như ai đó,” anh ta khoe cơ bắp, đắc ý ngâm nga: “Nếu công chúa yêu ta, ta cũng yêu nàng mãi mãi…”
Quang Vinh, vốn thông minh tuyệt đỉnh, chỉ vài câu đã moi được sự thật từ miệng Duy Khang. Hai người đối diện, ánh mắt như tóe lửa.
Duy Khang rút từ tay áo một túi hương tình yêu, đắc chí: “Công chúa thêu riêng cho ta đấy.”
Quang Vinh chẳng chịu thua, lôi ra một bức tranh vẽ tinh xảo: “Trùng hợp thật, ta cũng có quà công chúa tặng ở Tết Nguyên Tiêu, giải nhất trò ném vòng.”
Duy Khang tiếp tục: “Ta còn có…”
Quang Vinh đáp ngay: “Thật tình, ta cũng có.”
Cả hai im bặt, không khí nặng nề như trước cơn giông. Họ kéo Hải Lâm vào, bắt đầu đối chiếu từng món quà, từng ký ức. Tôi lúc này đang ở cung, hồn nhiên không hay biết gì, chỉ thấy sau lưng lành lạnh, hắt hơi liên tục.
Sáng hôm sau, vừa bước ra khỏi cửa, tôi giật mình thấy ba “ngọn núi” đứng sừng sững chặn đường.
“Chào công chúa, sáng tốt lành!” Hải Lâm mỉm cười, nhưng ánh mắt đầy ý tứ.
Tôi lùi lại, nép vào cánh cửa, tim đập thình thịch. “Mai Chi, có phải ta nhầm lịch, hẹn cả ba cùng ngày không?”
Mai Chi lắc đầu: “Hình như không ạ… Học Viện ở phía tây, Bộ Chỉ Huy Quân Bắc ở phía đông, còn phủ Hải Lâm ở phía nam…”
Tôi hoảng loạn: “Mau lấy nhật ký của ta, ta phải kiểm tra lại!”
Mai Chi lục tung cả cung, nhưng cuốn nhật ký đã biến mất. Đúng lúc đó, giọng Duy Khang vang lên từ phía cửa: “Công chúa tìm cái này sao?”
Anh ta giơ cuốn nhật ký, nụ cười nguy hiểm. Hai người kia đứng sau, ánh mắt cũng chẳng hiền lành gì. Tôi lùi thêm bước nữa, lắp bắp: “Các anh… hiểu lầm rồi…”
Duy Khang nhếch môi: “Khẩu vị công chúa lớn thật, ba người một lúc, không sợ mệt sao?”
Quang Vinh giật cuốn nhật ký, mở trang đầu, điềm tĩnh nói: “Đừng tự huyễn hoặc, công chúa yêu ta nhất, tên ta được ghi đầu tiên đây này.”
Hải Lâm cười lạnh: “Yêu ai thì để xem ai mạnh nhất. Chỉ kẻ sống sót mới xứng làm người của công chúa!”
Chưa kịp nói gì, cả ba lao vào nhau, quyền cước tung hoành, bụi bay mù mịt. Tôi đứng ngây ra, không biết can ngăn từ đâu.
Mai Chi, đúng là quân sư số một, kéo tôi sang một bên, thì thầm: “Công chúa, họ không phải đến hỏi tội người đâu. Họ đang tranh nhau danh phận, hận là người chưa yêu họ đủ nhiều!”
Tôi bừng tỉnh. Nhìn cảnh hỗn chiến, tôi chợt nhận ra: họ không giận tôi, mà đang cố chứng minh ai là người quan trọng nhất.
Giữa lằn ranh sinh tử, Quang Vinh bất ngờ rút lui, đứng ngoài quan sát. Khi Duy Khang và Hải Lâm kiệt sức, anh từ tốn lôi ra một cây quạt gỗ, nhắm chuẩn huyệt đạo của cả hai, “chát chát” hai cái.
Hai người kia ôm vai, rên rỉ. Quang Vinh chỉnh lại áo, tao nhã nói: “Cãi lộn trước mặt công chúa, còn ra thể thống gì?”
Tôi ném cho anh một cái nhìn thán phục, rồi hắng giọng: “Về chuyện các anh đang tranh cãi, tôi đã hiểu rõ. Tôi biết mọi người sốt ruột, nhưng hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Tôi hứa sẽ cân nhắc kỹ lưỡng và đưa ra câu trả lời xứng đáng.”
Tôi mỉm cười, chỉ vào chiếc hộp gỗ ngoài cổng: “Ai có ý kiến gì, cứ viết thư bỏ vào hộp đó. Tôi sẽ… xem mỗi ngày.”
Cả ba nhìn nhau, không ai chiếm được lợi thế, đành tạm thời rút lui, lòng vẫn ấm ức.
Cài đặt đọc
Tùy chỉnh trải nghiệm
Bình luận
Thảo luận về truyện
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào!
Hãy là người đầu tiên bình luận